Liên Quốc Trung nhăn nhó mặt mày vì đau, Miêu Tình đứng bên cạnh cằn nhằn: "To đầu rồi mà đi đứng không nhìn xe, đáng đời!"
Liên Quốc Trung tức tối đập tay xuống bàn: "Vớ vẩn! Tôi đang đi bộ trên vỉa hè đàng hoàng, cái xe nó lao vào tôi chứ bộ, đây là tai bay vạ gió, liên quan gì đến việc tôi có nhìn xe hay không? Triều Dương, con làm chứng cho bố, bố có nói điêu đâu!"
Trang Triều Dương buông chân ông cụ ra, vỗ tay đứng dậy: "Mẹ, hôm nay đúng là không phải lỗi của ba đâu."
Trong lòng Miêu Tình, lời Trang Triều Dương nói luôn có trọng lượng, dù sao cũng đáng tin hơn lão già nhà mình: "Thế thì lạ nhỉ, xe cộ đàng hoàng sao lại đâm vào người?"
Trang Triều Dương vừa xoa tay vừa nói: "Chắc là phanh xe không ăn, may mà ba phản ứng nhanh. Cũng tại con sai, lúc ấy con cách ba hơi xa, nếu con ở gần hơn thì ba đã không bị trẹo chân rồi."
Điểm này Trang Triều Dương rất tự trách, lúc ấy ông cụ chê anh lằng nhằng nên đi nhanh hơn, nếu lúc đó anh theo sát thì đã không xảy ra chuyện.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play