Mạt Mạt vốn không muốn dây dưa vào chuyện của Đại Song. Con bé khóc lóc đến tìm chắc chắn là có việc, nên Mạt Mạt thẳng thắn: "Về đi, dì không giúp được con đâu."
Đôi mắt Đại Song hơi co lại, ngay cả cơ hội để nói chuyện Mạt Mạt cũng không cho sao? Trong lòng Đại Song oán hận trỗi dậy, nó oán hận tất cả mọi người, tất cả những ai đối xử bất công với nó.
Đại Song quỳ trước mặt bà ngoại, nhưng bà chẳng thèm đoái hoài. Nó cầu xin cậu nhỏ, cậu cũng chẳng buồn nhìn, cứ ru rú trong thư phòng. Nó van xin Tiểu Song, Tiểu Song chỉ biết nói: "Chị à, chị đừng làm ầm ĩ nữa, làm ầm ĩ nữa thì tình cảm cũng chẳng còn đâu, coi như em xin chị."
Còn đứa út, Đại Song chưa bao giờ coi nó là em gái. Mẹ nó là kẻ thứ ba chen chân vào, thật nhục nhã! Nhưng vì tiền đồ, nó vẫn phải cầu xin, nhưng con bé lại trốn tránh nó.
Đại Song buông thõng tay, nắm chặt rồi lại thả lỏng bàn tay. Nó khóc lóc van xin Mạt Mạt: "Dì ơi, con thật sự không còn cách nào khác, con không biết phải cầu xin ai. Con cầu xin dì giúp con nói một câu thôi, sau này con nhất định nghe lời, con nhất định nghe lời dì. Xin dì nói giúp con với tổng giám đốc Tôn, đừng hủy hợp đồng với con."
Tiếng khóc của Đại Song làm Mạt Mạt nhức cả đầu: "Đại Song, tự mình gây ra chuyện thì phải tự mình gánh lấy hậu quả, đạo lý này con nên hiểu từ lâu rồi. Con đâu còn nhỏ nữa, nên chịu trách nhiệm cho những việc mình đã làm đi. Dì không giúp được con đâu, về đi!"
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT