Phản ứng của Quách Hạo hoàn toàn nằm trong dự đoán của Lâm Vũ, vì vậy hắn biểu hiện rất bình tĩnh, còn Dương Tố Tố thì ngơ ngác nhìn.

Lâm Vũ đến tột cùng đã nói gì, mấy câu liền có thể khiến thái độ của loại người này thay đổi lớn như vậy?

Dương Tố Tố tò mò, môi mấp máy mấy lần, nhưng cân nhắc đến thời cơ không thích hợp, nàng cuối cùng vẫn nuốt lời vào bụng, chắc hẳn lát nữa dù nàng không hỏi, Lâm Vũ cũng sẽ chủ động nói cho nàng.

“Nói xin lỗi ta có làm được cái gì?”

Lâm Vũ lạnh lùng nói một tiếng.

Nghe vậy, Quách Hạo trong lòng nhất thời hơi hồi hộp, mặt mày trắng bệch nhìn về phía Lâm Vũ, còn tưởng rằng Lâm Vũ muốn trước mặt mọi người đem chuyện xấu của hắn bại lộ ra ánh sáng.

Lâm Vũ tự nhiên sẽ không làm như vậy, như vậy cố nhiên có thể khiến Quách Hạo thê thảm, tốt thay Dương Tố Tố hả giận.

Nhưng tương tự cũng sẽ chọc tới ông chủ sòng bạc này, cũng chính là đại ca của Quách Hạo.

Đội nón xanh còn bị nhiều người như vậy biết, là đàn ông ai mà chịu nổi.

Lâm Vũ tới để hòa giải, chứ không phải tới gây chuyện.

Dưới ánh mắt cầu khẩn của Quách Hạo, Lâm Vũ hướng về phía Dương Tố Tố bên cạnh chép miệng: “Cho lão bà của ta xin lỗi! Lần trước ngươi ức hiếp nàng thế nào, lần này làm sao trả lại!”

Quách Hạo nào dám do dự, một bên tự phiến mình cái tát, một bên liều mạng xin lỗi với Dương Tố Tố, còn đem chín trăm khối tiền hắn đòi được từ Dương Tố Tố, cùng nhau trả lại cho nàng.

Dương Tố Tố nhìn Lâm Vũ với ánh mắt phức tạp, không thể không nói, cảnh tượng trước mắt này khiến nàng hả giận trong lòng, nàng không phải thánh nhân gì, người khác trước mặt mọi người nhục nhã nàng như vậy, nàng còn có thể không để ý.

Nàng chỉ là không ngờ tới, Lâm Vũ lại có bản lĩnh làm được những điều này.

Phải biết, từ khi nhà các nàng gặp rủi ro, nàng chỉ có phần bị bắt nạt, dù có ủy khuất lớn đến đâu cũng chỉ có thể cắn răng nuốt vào bụng!

Quách Hạo đứng bên cạnh đồng bọn, rốt cục không nhìn nổi nữa rồi.

Có người chạy tới giữ chặt cánh tay Quách Hạo, trước hết trừng mắt nhìn Lâm Vũ, rồi hét lớn với Quách Hạo: “Hạo Tử, ngươi đang làm gì thế? Điên rồi sao ngươi, ngươi có biết là xấu hổ chết người không!”

Nhìn thấy đồng bọn của mình, Quách Hạo không khỏi run lên, hắn hiện tại sợ nhất nhìn thấy người quen.

Vì sự an toàn của bản thân, Quách Hạo không thèm để ý, hắn hai mắt đỏ ngầu hung dữ trừng mắt nhìn đồng bọn của mình, đồng dạng quát: “Đừng quản ta, lão tử đánh mình thì liên quan gì đến ngươi!”

“Thần kinh, lão tử mặc kệ ngươi!”

Quách Hạo đồng bọn nhìn hắn với vẻ không thể tưởng tượng nổi, vứt lại một câu, giận đùng đùng bỏ đi.

Đúng lúc này, một giọng nói hùng hậu hữu lực truyền tới: “Chuyện gì vậy, náo nhiệt như vậy?”

Lâm Vũ theo tiếng kêu nhìn lại, một người đàn ông dáng người khôi ngô xuất hiện trong tầm mắt.

Mặt chữ điền, mắt to mày rậm, nhìn có vẻ nghiêm túc thận trọng, khí phách mười phần.

Dương Tố Tố hiển nhiên cũng nhận ra người này, biểu lộ hơi trở nên khẩn trương, không kìm được ôm lấy cánh tay Lâm Vũ.

Người này, chính là ông chủ sòng bạc này, người được xưng là Hào ca!

Hắn ở khu vực lân cận có không ít quyền lực, theo lời đồn, hắn thậm chí còn có án mạng, nhưng cũng không biết thật giả.

Lâm Vũ nhẹ nhàng vỗ vỗ Dương Tố Tố, ra hiệu nàng không cần khẩn trương.

“Hào ca, Hào ca…”

Sau khi người đàn ông khôi ngô xuất hiện, vang lên liên tiếp những tiếng hô cung kính.

So với người khác, Lâm Vũ lại một mặt nhẹ nhõm, so với những nhân vật lớn mà hắn thấy kiếp trước, vị Hào ca này căn bản không đáng để nhắc tới.

Thậm chí trong mắt hắn còn có chút ác ý, nếu cái Hào ca khí phách này biết bị tiểu đệ của mình đội nón xanh, không biết sẽ có cảm tưởng gì…

Quách Hạo nhìn thấy đại ca của mình xuất hiện, không khỏi run lên, chân càng mềm nhũn, suýt chút nữa ngã lăn trên đất.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play