Dương Khai bật cười: "Hư Linh Kiếm Phái của ta và Thiên Vũ Thành vốn không thù không oán, thành chủ đã quá lo xa rồi." Xem ra gã này có không ít kẻ thù, nếu không sao vừa gặp mặt đã hỏi hắn có phải đến giết mình hay không.
Dừng một chút, hắn nói tiếp:
"Thật không dám giấu, ta là một luyện đan sư. Nghe nói thành chủ sức khỏe không tốt, nên đã thử luyện chế một ít đan dược, sai thuộc hạ mang đến dâng tặng, tỏ chút lòng thành. Không ngờ, phủ thành chủ lại nói đan dược ta luyện chế có độc, bắt giam thuộc hạ của ta."
"Ngươi là Luyện Đan Sư?"
Miêu Hồng có chút kinh ngạc nhìn Dương Khai.
Dương Khai tuổi không lớn, mặt còn non choẹt, trông chỉ khoảng mười bảy, mười tám. Ở tuổi này mà có tu vi như vậy đã đủ khiến hắn kinh ngạc, lại còn là một Luyện Đan Sư?
Phải biết rằng, Luyện Đan Sư ở Thần Binh Giới này, ai nấy đều có địa vị tôn quý, hơn nữa truyền thừa nghiêm ngặt, không phải ai cũng có thể trở thành Luyện Đan Sư.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT