Nếu không phải bất đắc dĩ, tiểu tử họ Dương kia sao lại thúc giục đại trận phòng ngự của nhà mình, rõ ràng là đã đến bước đường cùng. Hắn vốn còn lo lắng đại trận của Hư Không Địa còn có biến hóa khác, nhưng vừa thấy Dương Khai đã phải dùng đến đại trận phòng ngự, hắn lập tức yên tâm.
Xem ra, hắn đã đánh giá quá cao uy năng của đại trận này. Khi nhìn kỹ lại, chỉ thấy Dương Khai hai tay nắm chặt, mắt long lên sòng sọc, gân xanh trên trán nổi lên, bộ dạng vừa tức giận vừa căng thẳng, càng khiến Khổng Phong tin chắc vào phán đoán của mình.
Loan Bạch Phượng khẽ nhíu mày nói:
"Khổng minh chủ, không thể khinh suất."
Khổng Phong giơ tay nói:
"Trăm nhà chúng ta liên thủ đến đây, một Hư Không Địa cỏn con lấy gì chống đỡ. Vừa rồi chịu thiệt chẳng qua là do tiểu tử này ỷ vào địa lợi. Loan sư muội cứ yên tâm chờ tin tốt đi, lát nữa đợi phá xong đại trận phòng ngự này, sư muội cứ tự đi bắt tù binh của mình, bắt được bao nhiêu đều là của ngươi."
Loan Bạch Phượng nghe vậy, không nói thêm nữa, chỉ nhẹ nhàng gật đầu, ánh mắt lướt qua lướt lại trên người Nguyệt Hà và Mặc Mi, trong lòng thầm tính toán. Hai Lục phẩm Khai Thiên này nếu bắt được thì chuyến đi này không uổng. Nhưng muốn bắt Lục phẩm Khai Thiên, ngay cả nàng cũng không có nhiều tự tin, trừ phi. . . Loan Bạch Phượng lại liếc nhìn Dương Khai, chiếc lưỡi đỏ tươi liếm môi, vô cùng quyến rũ.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT