Tần Mạn Kiều cầm thư trong tay Sở Nghiêu qua, bên trong có hai trang chữ. Nét chữ của Trầm Các Lão kiên cường có lực, đơn giản là đang khen ngợi Vệ Thanh Thư là người có trách nhiệm thế nào, muốn tiến cử cho Hoàng Thượng.
Hy vọng trong triều được rót vào dòng máu trẻ, làm ra cống hiến cho quốc gia.
Nếu như Trầm Các Lão không mất, thì Vệ Thanh Thư nhất định sẽ là thiếu niên lang sáng lạng trong triều.
Nhưng nay đã khác xua, Vệ Thanh Thư không xứng với thư tiến cử của Trầm Các Lão, người nhà họ Vệ không xứng.
Nàng hời hợt nói: “Thư là do Trầm Các Lão viết. Nếu phụ hoàng đã giao thư cho chàng, tự nhiên là hy vọng chàng có thể xử lý tốt thư này. Đại khái là trong lòng phụ hoàng cũng không muốn dùng Vệ Thanh Thư. Người vong ân phụ nghĩa, ai biết sau này sẽ làm ra điều mờ ám gì sau lưng Hoàng Thượng chứ? Đã vậy thì cứ trả thư lại cho Trầm tiểu thư, để Trầm tiểu thư tự mình quyết định.”
Nói xong, nàng vén rèm lên kêu một tiếng: “Lý Phúc An.”
“Ài! Thái Tử Phi, có gì dặn dò ạ!”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT