Trầm Các Lão là văn sĩ không thể thay thế của Đại Chu bọn họ. Hắn qua đời, chính là thiệt hại của Đại Chu.
Tiết Hoan không quên nhắc nhở Minh Sùng Đế: “Hoàng Thượng, Trầm phu nhân cố ý giấu diếm cái chết, đây có phải là trước nay chưa từng có hay không?”
Minh Sùng Đế cúi đầu nhìn thư tiến cử trong tay. Người Trầm Các Lão tiến cử, chính là Vệ Thanh Thư.
Các làm của Trầm phu nhân, đúng là có chút hoang đường. Nhưng từ nhỏ, Minh Sùng Đế chưa từng được hưởng thụ sự quan tâm của mẫu thân. Nến đã bị hành động này của Trầm phu nhân làm cho cảm động.
“Quy củ là chết, người là sống. Sau khi Vệ gia biết Trầm phu nhân đã qua đời vào nửa năm trước, liền đến Trầm gia ồn ào từ hôn. Hành động này quả thực là làm cho người ta thất vọng đau khổ. Trầm Hoài thật sự đã xem Vệ Thanh Thư như nửa người con trai mà đối đãi.”
Ánh mắt hắn nhìn lướt qua thư tiến cử trong tay, vốn là phải phê duyệt thông qua, nhưng cuối cùng lại thu bút. Hắn đặt thư tiến cử kia xuống, rồi nhíu mày, nhìn chằm chằm phong thư kia, nửa ngày không nói gì.
Trầm tiên sinh là thái phó của hắn khi còn là hoàng tử, là đạo sư.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT