“Thanh Lệ, ta với mẫu thân ngươi…”
“Không cần lại nhắc tới vong mẫu. Trầm gia đã đỗ, nghĩ tới hẳn là Vệ gia cũng không cần dạng gia phong như Trầm gia này nâng đỡ nữa. Trầm Thanh Lệ ta không cha không mẹ, không cách nào giúp đỡ cho tiền đồ của Vệ công tử. Hư tình giả ý, không cần phải nhắc tới. Trầm gia tự hiểu mình đuối lý. Việc hôn sự giữa ta với Vệ công tử, chỉ đến đây thôi. Sau này hai và Trầm – Vệ, sẽ như chiếc vòng tay này, ngọc nát khó tròn.”
“Choang!” Trầm Thanh Lệ đập mạnh cổ tay đeo vào lên tường đá bên cạnh cửa.
Vòng ngọc vỡ vụn, mảnh ngọc bay ra, vô ý làm rách làn da trắng nõn của nàng. Máu tươi chảy xuống, uốn lượng theo đường ngón tay rồi nhỏ xuống đất.
Ngực Tần Thiên Lang căng lên, vươn tay muốn làm chút gì đó cho nàng. Nhưng tình huống trước mắt lại có vẻ không thích hợp.
Trầm gia bị định tội lừa cưới, Trầm Thanh Lệ dính mác khắc cha khắc mẹ. Nếu như lại thêm chuyện có tư tình với hắn, thì không thể nghi ngờ là chó cắn áo rách (đã rách còn rách hơn).
Sắc mặt Vệ phu nhân hết sức khó coi. Còn chưa chờ bà ta đáp lại, Trương Hoa Dật đã đứng ra nói: “Ai nói Trầm gia đổ? Ngày nào Trương Hoa Dật ta còn ở, Trầm gia liền không ngã được. Trầm lão tiên sinh đi, sau lưng Trầm sư muội còn có Trương gia chúng ta!”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT