Tần Mạn Kiều cả kinh, theo bản năng vươn tay ôm lấy A Lâm, lúc này A Lâm mới thả tóc Sở Nghiêu ra, hanh hao tức tối nằm trong lòng Tần Mạn Kiều khóc.
Cái miệng nhỏ chu lên kia, nhìn muốn oan ức bao nhiêu thì uất ức bấy nhiêu.
Nàng vừa dỗ con trai, vừa nhìn Sở Nghiêu.
Hắn rất để ý vẻ ngoài của mình, tóc tai chỉnh tề, ăn mặc vuông vức. Từ trước tời giờ, hắn không cho phép mình lộ ra một chút không hoàn mỹ nào trước mặt mọi người.
Sở Nghiêu biết bây giờ mình chật vật bao nhiêu, lập tức vươn tay lên che mặt lại: “Cô đi rửa mặt.”
Hắn đang muốn đứng dậy, Tần Mạn Kiều đã nói trước: “Chờ đã.”
Nàng biết hắn đnag nghĩ gì, nhưng mặc kệ hắn chật vật ra sao, hoặc phong quang thế nào, cũng đều là Sở Nghiêu của nàng.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play