“Con…” Minh Sùng Đế hơi sững sờ, Thái Tử là do một tay hắn bồi dưỡng. Hắn biết, trước giờ đứa con trai này chưa từng nói chuyện không có căn cứ.
Sở Nghiêu nói: “Trong trường thi, mưu lợi nhận hối lộ, buôn bán chức quan. Phụ hoàng muốn nhi thần nâng đỡ một tên hút máu người, đạp lên hài cốt của dân chúng để gia tăng vị thế sao? Nhi thần hỏi người một câu. Cái gì là quân? Cái gì là dân? Cái gì là thái bình thịnh thế, bách tính an khang?”
Đôi con ngươi của Minh Sùng Đế co rụt lại, bị những lời này của Sở Nghiêu làm cho chấn động.
“Thân là quân vương, cầu bình định an khang. Thân là con dần, mong vương triều cường thịnh. Dưới quan trường, lại chôn bao nhiêu thi cốt của dân chúng? Có oan không chỗ nói, có thù không dám báo. Hoàng Đế Đại Chu ta, từ khi nào cần dựa vào những thứ gian nghịchh tới ủng hộ? Suy cho cùng là hút máu quân vương, hay là mưu cầu thượng vị?”
Minh Sùng Đế nặng nề đặt mông ngồi xuống.
Cùng lúc đó, Sở Nghiêu lấy chứng cứ phạm tội của gian thần Liễu Thượng Thư ra khỏi vạt áo, nặng nề vung đến trước mặt Minh Sùng Đế.
Minh Sùng Đế nhìn thấy rất nhiều sổ sách.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT