“Liễu Lương Đệ, chơi đùa cùng Thái Tử và mê hoặc Thái Tử là hai khái niệm khác nhau. Ngươi có thể chơi đùa cùng Thái Tử, Phúc Tích Cung cũng có thể ca múa tưng bừng. Nhưng mà, những thứ này đều phải đợi Thái Tử làm xong chính sự, thì mới có thể thư thả. Bên trong Đông cung đều là tấu chương, cùng với tấu chương bản cung sai người đưa đến Phúc Tích Cung, đều đã chống chất thành núi. Nghe nói gần đây ngươi một mực ốm đau nằm trên giường. Bệnh gì? Mà nằm lâu như vậy? Đến mức tâm trạng xem tấu chương của điện hạ cũng bị kéo mất?”
Giọng điệu Tần Mạn Kiều sắc bén, lại thêm khí thế hùng hổ dọa người, khiến đôi con ngươi của Liễu Tích Dung hung hăng co rụt lại.
Mê hoặc Thái Tử…
Sao nàng ta lại trở thành nữ tử mê hoặc Thái Tử chứ? Huồng hồ, rõ ràng nàng ta nhìn thấy Thái Tử có xem tấu chương, sao tấu chương lại chồng chất thành núi rồi?
Mà vừa rồi lúc nàng ta chơi đùa với Thái Tử, cũng chỉ vẻn vẹn là lần đầu tiên. Thái Tử còn chưa chơi được hai khắc đồng hồ, thì Hoàng Thượng đã tới rồi.
Liễu Tích Dung cảm thấy mình bị oan. Nàng ta lại ngẩng đầu nhìn về phía Sở Nghiêu, khóc đến đáng thương.
Sở Nghiêu lại nhìn về hướng khác, lười biếng dựa nửa người lên thành ghế, trên khuôn mặt tuấn tú nổi lên một vòng mùi rượu. Dường như không hề để ý gì tới nàng ta, mà đang trầm mê trong vàng son.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play