“Nếu như vậy, thì hình phạt cho tội này là quá thấp. Mặc kệ chuyện này có kẻ chủ mưu đứng sau hay không, thì hình như cũng chỉ vẻn vẹn phạt một mình Phượng chưởng quỹ. Minh Phượng Lâu vẫn có thể làm Minh Phượng Lâu như cũ.”
“Nhưng Trinh Phi nương nương có nghĩ tới một vấn đề.” Tần Thiên Lễ quay đầu, đối diện với Trinh Phi: “Minh Phượng Lâu dùng danh nghĩa của Trinh Phi nương nương để mở. Tiền kiếm được từ hàng giả cũng vào trong túi Trinh Phi nương nương. Người này cũng là ỷ vào thế lực của Trinh Phi nương nương ngài, mới dám làm loạn.”
“Bây giờ Minh Phượng Lâu có hàng giả, ngài dùng dăm ba câu đã đổ toàn bộ trách nhiệm lên người bà ta. Ngài có thể dùng quyền hạn của Trinh Phi để lừa gạt dân chúng, nhưng không thể nào lừa được người làm ăn.”
“Lúc núi tuyết lỡ, không có một mảnh bông tuyết nào là vô tội. Trinh Phi, ngài cảm thấy ta nói có lý không?” Tần Thiên Lễ nói xong, quay lại chắp tay hành lễ với Ôn đại nhân: “Án này ảnh hưởng nghiêm trọng, có chuyện của Minh Phượng Lâu, sau này trong lòng dân chúng sẽ có nghi ngờ với các tiệm trang sức khác. Ảnh hưởng tới danh dự của tiệm, mong rằng Ôn đại nhân minh xét.”
Trinh Phi hít vào một ngụm khí lạnh, tay dùng sức nắm chặt bên bên tay ghế, thầm cắn răng.
Ôn đại nhân quay đầu liếc qua Trinh Phi.
Vốn là Trinh Phi đã dựng thẳng bậc thang, theo lý mà nói, hẳn là sẽ có lối thoát. Nhưng lời Tần Thiên Lễ nói ra lai jraats có lý.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play