“Đây là sắt độ bạc, cũng không phải là bạc thật.” Tần Thiên Lễ dùng nội lực tách cái vòng tay kia ra, màu ruột bên trong và bên ngoài khác nhau.
Phương chương quỹ dùng tay che khuôn mặt bị thương, giật lấy cái vòng trong tay Tần Thiên Lễ, đôi con ngươi hơi co lại: “Đây không phải là trang sức của Minh Phượng Lâu. Đại nhân, có người vu oan cho Minh Phượng Lâu. Có người muốn hại danh dự của Trinh Phi nương nương, chẳng mấy chốc Trinh Phi nương nương sẽ tới đây.”
“Trinh Phi Trinh Phi Trinh Phi, ngươi trái một câu Trinh Phi, phải một câu Trinh Phi, là Trinh Phi nương nương thì có thể làm hàng giả để lừa gạt tiền tài của dân chúng sao? Khó trách Minh Phượng Lâu lại bị lưu manh cướp sạch không còn một mảnh. Chỉ sợ là các ngươi bán nhiều hàng giả quá, nên đắc tội với người bên ngoài.” Tần Thiên Lễ tức giận, lạnh lùng nói.
“Bình sinh bản công tử ghét nhất là hai loại người. Một loại, nói dối thành tính, lật ngược trắng đen phải trái. Loại khác, chính là dùng mấy thứ hàng giả này, lừa gạt tiền tài bất chính. Sẽ không có kết quả tốt.”
Tần Thiên Lễ dùng một cước dẫm nát trang sức dưới đất.
Ôn đại nhân nhìn mà căng thẳng trong lòng, những thứ kia đều là vật chứng: “Tần Tam công tử, cước hạ lưu tình. Những vật chứng này còn phải giao cho quan phủ giám định.”
Tần Thiên Lễ nghe vậy, lúc này mới chậm rãi thu chân về, nói với Ôn đại nhân: “Đại nhân, ta đi ngay về thẳng. Nếu vừa rồi ngươi đã hỏi tới vì sao ta phải mặc đồ nữ tử đến Minh Phượng Lâu, ta sẽ đúng thật mà báo với đại nhân. Ta đến Minh Phượng Lâu mua trang sức, nếu như ta mặc nam trang, thì suy cho cùng cũng không thể đeo trâm lên đầu mình được.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT