Trên mặt Sở Nghiêu lộ ra vẻ chờ mong, thấp thỏm, còn có chút khẩn trương.
Lý Phúc An nhíu mày nói: “Có chút không tốt lắm.”
Sắc mặt Sở Nghiêu tối sầm lại, đôi mày nhíu lên, hỏi: “Một chút không tốt là thế nào? Thái Tử Phi đã nói gì với ngươi.”
“Thái Tử Phi bảo nô tài cút.”
“Chỉ để ngươi cút? Không có lời nào nói với cô à?” Sở Nghiêu bước một bước về phía Lý Phúc An, hai tay siết thành nắm đấm.
Lý Phúc An sợ hết hồn, muốn lui mà không dám lui, không thể làm gì khác hơn là rụt cổ lại, nói: “Thái Tử Phi, đúng là Thái Tử Phi không có nói thêm gì. Nàng chỉ kêu nô tài ngẩng đầu lên nhìn nàng một chút. Nô tài nói không dám, sau đó Thái Tử Phi liền cười thế này.”
Hắn học theo Tần Mạn Kiều mà “Ha” một tiếng: “Cười như vậy, rồi lại nói với nô tài. Nô tài là người bên cạnh Thái Tử điện hạ, nô tài thân là nô tài trung thành nhất của Thái Tử, nên đi theo Thái Tử điện hạ đến Phúc Tích Cung. Cảnh Nhân Cung đã đủ người, không có thêm chỗ cho nô tài.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play