Tần Thiên Tứ vươn tay chỉ cây sáo trong tay Song Hoa. Mặc dù Song Hoa đã ra vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại có chút hoảng.
Tần Mạn Kiều bí mật quan sát, không hề bỏ qua chút thay đổi nhỏ nào của địch sư kia.
Địch sư kia, rất có vấn đề.
“Phụ hoàng, chuyện này e rằng không chỉ là do thuần thú sư thất trách.” Tần Mạn Kiều vỗ nhẹ đầu của A Lâm: “Lúc đấu sói vừa rồi, dàn nhạc vang lên. Nhi thần nghe nói, thuần thú sư có mấy loại cách để thuần thú. Trong đó có một kỹ xảo, chính là lấy nhạc để thuần thú. Tuyết Lang thông minh, hiểu tính người. Nếu như có người lợi dụng nhạc làm loạn hai tai của sói trong lúc thi đấu, thì có thể giải thích được vì sao Hiệu Lang lại đột nhiên mất khống chế. Tuyết Lang đột nhiên chạy tới dàn nhạc, nhất định là đã biết được chỗ nào xảy ra sai sót trong lúc thi đấu vừa rồi. Người của ban nhạc này có vấn đề, sợ là có người biết thuần thú.”
Đôi con ngươi của Song Hoa thoáng run rẩy.
Nàng ta tự nhân là đã ẩn nấp rất kịch, nhưng lại lập tức bị Sở Nghiêu nhận ra: “Bắt nàng ta lại.”
Nhóm Ảnh Vệ chạy về phía Song Hoa.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT