Tần Mạn Kiều nhìn chén ngọc sắp gặp học, nhanh chóng nắm lấy tay Sở Nghiêu, cười khanh khách nói: “Điện hạ, bây giờ không chỉ có một mình chàng đâu.”
Cái tay đang nắm chặt chén ngọc kia lập tức buông ra, bàn tay to lớn của nam nhân nắm lấy tay nhỏ của Tần Mạn Kiều: “Thứ không có lương tâm, còn dám nói hươu nói vượn, cẩn thận cô khiến cho nàng hối hạn.”
“Nến tới thì sớm muộn gì cũng phải tới, lần này, không bằng điện hạ cứ nghe ta xem.”
“Không cho phép nàng lại đẩy cô ra.” Một ít chuyện, một khi nhắc lại tì sẽ khiến Sở Nghiêu nhớ lại đoạn thời gian tăm tối kia.
Hắn càng nắm chặt tay Tần Mạn Kiều hơn, hơi thở có chút nặng nề.
Tần Mạn Kiều sờ A Lâm: “Sẽ không, chàng là trượng phu của ta, là phụ vương của A Lâm. Sau này, chúng ta sẽ còn có những đứa con khác. Nhưng ta muốn sống đặc sắc một chút, ta không muốn A Lâm biết ta là một yêu phi, ghen phụ.”
Trái tim Sở Nghiêu hơi siết lại.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play