“Loại hương này rất lợi hại, dưới tình huống nồng đậm, chỉ cần hít vào nửa canh giờ, thì có thể làm người ta sinh ra ảo giác. Chờ qua một khắc đồng hồ, thì hương bị người bệnh hít vào sẽ nhanh chóng tiêu tán. Ngay cả hương trên kinh văn cũng không bị kiểm tra ra. Nếu lúc này người bệnh làm ra hành động kỳ lạ, thì người nhà sẽ cho rằng người kia bị điên, sau đó cứ theo chứng bệnh điên mà chữa trị.” Y Mông nói rõ từng chữ.
Tần Mạn Kiều ngẩng đầu nhìn về phía Sở Nghiêu: “Chàng thấy thế nào?”
“Vương Thất Bạch Tộc xuất hiện một Vương Hậu bị điên, với con dân Bạch Tộc mà nói, chính là tai họa ngập đầu. Điều này đại biểu cho tương lai Bạch Tộc sẽ xảy ra chuyện bất trắc.” Sở Nghiêu bình tĩnh trả lời.
Tần Mạn Kiều khẽ gật đầu, “Đây chính là nguyên nhân khiến Vương Thất Bạch Tộc và Bạch Phi Long không muốn nhắc đến cái chết của Tiên Vương Hậu.”
“Kiều Kiều muốn đào ra nguyên nhân thật sự dẫn đến cái chết của Tiên Vương Hậu trong miệng bà ta?” Sở Nghiêu hỏi.
Tần Mạn Kiều nói: “Bây giờ chúng ta bị vây ở đây, nếu như không tự cứu, thì phải chờ cho mặc người chém giết. Cách tốt nhất, là để tội ác của Vương Hậu lộ ra ngoài ánh sáng. Để chỗ dựa vốn ở sau lưng bà ta, biến thành kẻ địch của chính bà ta. Không phải Bạch Phi Long và Bạch Phi Vũ vô cùng tin tưởng mẹ kế của bọn họ sao? Vậy thì ta sẽ để bọn họ thấy rõ bộ mặt thật của Vương Hậu. Nhưng trước tiên, ta cần phải tìm hiểu mọi chuyện tỉ mỉ hơn.”
Sở Nghiêu nhìn nữ tử bên cạnh, nhịn không được mà giơ tay lên vuốt mặt nàng: “Ai muốn xâu xé nàng, thì phải bước qua thi thể của cô trước.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT