Tần Mạn Kiều vươn tay chuẩn bị nhận, lại bị Sở Nghiêu ngăn cản. Nàng quay đầu nhìn Sở Nghiêu hỏi: “Sao vậy?”
“Đồ xuất từ tay bà ta đều có nguy hiểm, không nên tùy tiện đụng vào những vật này.”
“Chàng hoài nghi trên kinh văn này có độc?” Tần Mạn Kiều bỗng quay đầu nhìn kinh văn trong tay Y Nguyệt.
Y Nguyệt nói: “Thuộc hạ tra xét, kinh văn này đã tồn tại hơn mười năm, nếu như bên trên thật sự có độc, thì cũng là tồn ở chỗ sâu. Chỉ có qua tay Y Mông cẩn thận kiểm nghiệm, mới có thể kết luận kinh văn này có độc hay không. Thái Tử Phi vẫn đừng đụng vào mới tốt.”
“Nếu như kinh văn này thật sự có độc, há không phải sẽ trở thành vật chứng rồi sao? Nếu như thật sự có độc, thì sao Vương Hậu lại để thứ này ở lâu trong cung như vậy chứ?” Tần Mạn Kiều lẩm bẩm.
Y Nguyệt nói: “Thái Tử Phi, trong tay sát thủ của Bách Hiểu Lầu còn có mất loại di vật đến từ tẩm cung của Tiên Hoàng Hậu. Cho thuộc hạ một chút thời gian, thuộc hạ sẽ cho Thái Tử Phi một câu trả lời hài lòng.”
“Trong vòng ba ngày, tra hết rõ ràng mấy thứ này.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT