Bạch Phi Vũ thấy cảnh này, cũng suýt bị hành động của Viên Đại Vân làm cho giận điên lên. Còn có thể làm nhục người như vậy sao?
“Viên tiểu thư, chuyện này đúng là Vương Hậu có sai, nhưng bây giờ ngươi làm như vậy, chẳng lẽ không sai sao? Nếu như Vương Hậu chết trong tay người, thì Bạch Tộc chúng ta nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ. Con dân bộ lạc Bạch Tộc cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua. Ngươi thân là võ tướng, chẳng lẽ còn muốn vì ngươi mà dẫn tới hai tộc khai chiến, hại cho dân chúng chịu nỗi khổ chiến loạn sao?” Bạch Phi Vũ nói.
Viên Đại Vân cười lạnh: “Bạch Tộc không phân rõ thiện ác, không có ý thức dân chủ, nghe lời kẻ ác, nhiều lần lấy chiến sự tới uy hiếp hoàng thất. Chủng tộc như vậy, không cần cũng được.”
Bạch Phi Vũ hít vào một ngụm khí lạnh, hắn bỗng quay đầu nhìn về phía Sở Nghiêu: “Thái Tử, ngươi cũng nghĩ vậy sao?”
Sở Nghiêu mặt không đổi sắc hỏi lại: “Chẳng lẽ nàng ấy nói sai rồi? Hôm nay, trong xe ngựa của Vương Hậu Bạch Tộc buộc đầy thuốc nổ, đồng thời vào lúc Thái Tử Phi tới gần xe ngựa, lại sai người nhóm lửa kíp nổ. Tội này nên trảm.”
“Ngươi dám giết Vương Hậu?” Trái tim Bạch Phi Vũ đập mạnh mấy lần, hắn không ngờ mọi chuyện lại ồn ào đến mức không thể cứu vãn được: “Huyễn trận trong rừng kia, các ngươi dám nói là chưa từng giở trò không?”
“Chẳng lẽ bản cung không có nhắc nhở Tam Vương Tử à?” Tần Mạn Kiều cũng hỏi ngược lại.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play