Binh sĩ Bạch Tộc cấp tốc bao vây Tần Mạn Kiều và Viên Đại Vân lại. Cùng lúc đó, nhóm Ảnh Vệ bên cạnh Tần Mạn Kiều, cũng vây lấy Tần Mạn Kiều và Viên Đại Vân lại để bảo vệ.
Hai bên cầm kiếm đối đầu với nhau, bầy không khí trở nên nặng nề.
Viên Đại Vân đứng trước mặt Tần Mạn Kiều, nàng ấy nắm chặt Thiên Ky Trọng, chuẩn bị tùy thời ứng chến.
Tần Mạn Kiều nhìn lướt qua binh sĩ trước mắt, ánh mắt lãnh đạm rơi trên người Vương Hậu Bạch Tộc, không hoảng không loạn nói: “Ngươi lấy danh nghĩa của Vương Hậu Bạch Tộc, dùng bản cung uy hiếp Thái Tử. Vậy có nghĩa là bộ lạc Bạch Tộc các ngươi muốn phản lại Đại Chu. Vương Hậu Bạch Tộc sẽ bị định tội là loạn thần tặc tử. Ngươi nhất định phải làm vậy sao?”
“Nguyệt Nương ta xảy ra chuyện trong Hoàng Sơn. Tam Vương Tử không thể vô duyên vô cớ mất trí mà đại khai sát giới trong rừng được. Ta cũng tuyệt đối không tin trên đời lại có trận pháp lợi hại như vậy, có thể làm người ta mất đi lý trí. Nếu không tra rõ chuyện này, thì ai cũng đừng mơ rời đi. Ta chỉ cần các ngươi cho ta một lời giải thích.” Vương Hậu Bạch Tộc nói rõ từng câu từng chữ.
Viên Đại Vân nghe xong, bị lời của Vương Hậu Bạch Tộc làm cho tức cười: “Ban đầu là ai cố ý mời Thái Tử Phi tới Hoàng Sơn? Bây giờ xảy ra chuyện, lại đẩy hết sai lần lên người Thái Tử Phi? Thái Tử Phi đã khuyên các ngươi, đừng vào sâu trong rừng, không ai biết được trong Hoàng Sơn có thứ gì. Nhưng các ngươi nghe xong thì sao? Bây giờ Công chúa Bạch Tộc này sắp chết, thì oán được ai chứ? Còn không phải là tự tạo nghiệt thì không thể sống sao?”
“Ngươi câm miệng!” Vương Hậu Bạch Tộc nổi giận gầm lên một tiếng với Viên Đại Vân.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT