“Sao nghe lời này, cứ như đang nguyền rủa muốn bản công chúa chết vậy?” Mạnh Nguyệt Nương không cho Viên Đại Vân chút sắc mặt tốt nào. Trong mắt nàng ta, Viên Đại Vân không phải là người cùng cấp bậc với mình.
Lúc nàng ta đang suy tính cho tương lai, thì Viên Đại Vân này còn đang mãi chơi bùn đấy.
Viên Đại Vân cũng không nóng không vội, hệt như đang đối diện với một người hấp hối sắp chết, ngồi ở ghế phía sau Mạnh Nguyệt Nương, uống một hớp trà, rồi mới trả lời: “Đâu có, đang yên lành sao ta phải trù ngươi chết làm gì? Đây là ta đang nhắc nhở ngươi một chút, làm người đừng quá khoa trương phách lối mà thôi.”
Mạnh Nguyệt Nương bị câu nói sau cùng của Viên Đại Vân làm cho tức cười, nàng ta xách váy xoay người: “Ta phách lối, cũng là vì có vốn liếng để phách lối. Ngược lại là Đại Vân ngươi đó, một chút cũng không hề thay đổi, vẫn không có ai dám lấy ngươi.”
“Vậy không phải vừa tốt sao?” Viên Đại Vân lười biếng tực ra phía sau một chút, nhìn Mạnh Nguyệt Nương từ trên xuống dưới lần nữa: “Dù sao cũng tốt hơn có mấy người cứ thích tìm đường chết.”
Mạnh Nguyệt Nương nhướng mày: “Ngươi nói chuyện kiểu gì vậy? Có biết nói chuyện hay không hả?”
“Thế nào, ta nói có câu nào mà không xuôi tai chứ? À đúng rồi, ngươi nhìn xem ta này, há miệng mà quên mất không che miệng, quên mất ngươi là Công chúa chứ.” Viên Đại Vân vỗ nhẹ miệng của mình: “Thật ngại quá, ta cứ thích nói chuyện như vậy đấy. Muốn làm Công chúa, thì trở về bộ lạc Bạch Tộc đi.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT