Sở Thịnh xuống lưng ngựa, đầu tiên là sờ mũi, sau đó thấp giọng lẩm bẩm: “Lần này sợ là cầu Bồ Tát hay Thần Tiên thì cũng không có tác dụng đâu. Bồ Tát cũng không thể gác đao lên cổ người ta, để họ tới lấy nàng ta làm vợ được.”
Tần Mạn Kiều cười khẽ một tiếng, quay đầu nhìn Viên Đại Vân.
Viên Đại Vân nghe Sở Thịnh nói xong, dường như có chút không thoải mái. Nàng ấy nhíu chặt lông mày, vác Thiên Ky Trọng lên vai lần nữa, nói: “Không cần đến Thần Tiên hay Bồ Tát, chỉ cần là đối tượng mà Viên Đại Vân ta coi trọng, thì bản cô nương có thể tự mình kề đao lên cổ hắn. Hắn không muốn cũng phải lấy ta. Nam nhân được Viên Đại Vân ta để ý, chính là phúc phần đã tu luyện từ kiếp trước của hắn.”
Sở Thịnh lại nhịn không được mà còn cười lớn hơn vừa rồi: “Ngươi đừng có đùa nữa.”
“Ta cũng không có đùa ngươi.” Viên Đại Vân tức tới đỏ mặt. Nếu không phải vì hắn là Yến Vương, thì nàng sẽ đánh cho một trận. Đúng là ỷ vào thân phận của mình mà không biết kiêng nể gì cả.
“Được được được, ngươi không có đùa ta. Vậy bản vương chúc ngươi sau khi từ Chùa Phúc Linh trở về, có thể tìm được lang quân như ý.”
“Lời này cũng không phải là ta nói đâu đấy!” Viên Đại Vân nói xong, không thèm để ý đến Sở Thịnh nữa. Nàng quay người hỏi Tần Mạn Kiều: “Thái Tử Phi, muốn xuất phát hay chưa?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT