“Trinh Phi nương nương, lời này của ngươi, bản công chúa không thích nghe. Mượn dao giết người, thì cũng phải xem người này có đáng giết hay không. Sau tiệc đầy tháng, việc trong Hậu cung vẫn luôn do Thái Tử Phi xử lý. Bách quan trong triều đề nghị Hoàng Thượng lập tân hậu, Hoàng Thượng đều tìm lý do thoái thác. Hậu cung có nhiều phi tần như vậy, chẳng lẽ Hoàng Thượng lại không tìm ra được người thích hợp để làm Hoàng Hậu sao?” Mạnh Nguyệt Nương hỏi lại.
Nụ cười trên mặt Trinh Phi vẫn như cũ, nhưng không có ai biết, lúc Mạnh Nguyệt Nương nói ra câu cuối cùng, nụ cươi trên miệng bà ta hơi cứng lại một chút.
Bà ta cúi đầu xuống, tiếp tục vuốt ve con mèo Ba Tư mà mình yêu quý, nói: “Ngươi cũng không cần phải châm ngòi mối quan hệ giữa bản cung và Thái Tử Phi. Chút chuyện giữa ngươi và Thái Tử Phi, toàn bộ người trong Thành Định Kinh đều biết. Tuy ngươi là Công chúa, nhưng cùng lắm cũng chỉ là Công chúa của một cái bộ lạc mà thôi. Thái Tử Phi của Đại Chu, há là người mà các ngươi có thể khinh nhờn được? Hoàng Thượng và Thái Tử khách khí với ngươi, đó là vì để mắt bộ lạc Bạch Tộc của các ngươi. Ngươi chớ có gây sự trong hậu cung Đại Chu ta. Bằng không, bản cung sẽ lập tức nói cho Hoàng Thượng và Thái Tử, đến lúc đó, chỉ sợ cô Công chúa như ngươi, cũng không cần phải về bộ lạc đoàn tụ với phụ vương mình nữa đâu.”
Mạnh Nguyệt Nương nhíu chặt mày, không ngờ tới Trinh Phi lại là một khúc xương cứng.
Nàng ta thầm cắn răng, nhịn lửa giận trong lòng xuống, chậm rãi đứng dậy, hành lễ nghi của bộ tộc Bạch Tộc với Trinh Phi, nói: “Vậy hôm nay xem như đã quấy rầy Trinh Phi nương nương rồi.”
“Người tới, tiễn Công chúa Bạch Tộc.” Trinh Phi nói.
Bà ta nhìn cung tỳ đưa Mạnh Nguyệt Nương ra khỏi điện, nhưng trong mắt lại là sóng cuộn biển gầm.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT