Sắc mặt Mạnh Nguyệt Nương thay đổi, cả người căng thẳng muốn mở miệng giải thích, nhưng Tần Mạn Kiều lại không cho nàng ta có cơ hội này.
Tần Mạn Kiều đứng dậy, chậm rai đi về phía nàng ta hai bước, nói: “Bản cung có thể thông cảm cho tâm trạng của công chúa. Dù sao, công chúa đã không còn là người Tần gia, về tình về lý cũng không còn nghĩa vụ và trách nhiếp giúp nhị ca của bản cung vượt qua một kiếp này. Người Tần gia ta tuyệt đối sẽ không có nửa câu oán hận, nhưng xin Công chúa, sau này không cần phải nhắc gì tới ơn cứu mạng và ơn dưỡng dục bên miệng nữa. Tần gia ta tuyệt đối sẽ không bám vào vinh quang của Công chúa, cũng không có bất kỳ tâm tư làm tăng thêm gánh nặng cho Công Chúa. Nếu Công chúa đã muốn đi, vậy thì xin mời.”
Một phen này, làm Mạnh Nguyệt Nương đứng bất động ngay tại chỗ.
Lời hay đều đã để Tần Mạn Kiều nói hết.
Ngoài mặt, Mạnh Nguyệt Nương nói hôm nay tới báo ân dưỡng dục, ân cứu mạng. Nhưng trong lời của Tần Mạn Kiều, lại lộ đầy vẻ châm chọc, ám chỉ Mạnh Nguyệt Nương thấy chết không cứu với con trai của cha nuôi.
Mấy câu nói sau cùng, nói gì mà Tần gia sẽ không bám vào vinh quang của Công chúa, kỳ thật là đang gõ Mạnh Nguyệt Nương, không cần phải ỷ vào thân phận của mình, tới Tần gia diễu võ dương oai. Tần gia ta chưa từng để thân phận của ngươi vào mắt.
Lão bạch tính đều nghe ra, bọn họ lại ghé tai nhau xì xào bàn tán: “Có phải là vì dưỡng này này sát khí quá nặng, nên khắc Tần nhị công tử bệnh nặng trên giường hay không?”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play