Chưa có lúc nào, hắn cảm thấy thống hận chính mình như lúc này.
Hắn đột nhiên vươn tay lên, hung hăng tát mấy cái lên mặt mình.
Lúc Tần Thiên Lễ nghe được mấy tiếng táy vang dội kia, biểu tình trên mặt có chút cứng lại. Hắn ngẩng đầu trừng hướng Bình Chương Vương, không có ngăn cản Bình Chương Vương, nhưng hốc mắt lại dần đỏ lên.
Tần Mạn Ca nhảy xuống xe ngựa, cầm cổ tay Bình Chương Vương, dùng sức hất tay của hắn ra, nói: “Đủ rồi, không cần ông phải đối xử với mình như thế. Ông cho rằng nương nhìn thấy thì trong lòng sẽ dễ chịu sao? Bà ấy chỉ càng đau khổ hơn mà thôi. Ông đi đi, ta sẽ chăm sóc tốt cho nương.”
Bình Chương Vương “Ừm” một tiếng, nói: “Con cũng phải chăm sóc bản thân cho tốt.”
“Được.” Tần Mạn Ca gật đầu.
Bình Chương Vương lại nhìn Tần Mạn Ca thật sâu, rồi mới xoay người lên ngựa.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play