Bình Chương Vương giật mình gật đầu một cái, tự biết được lợi hại trong đó.
Mối quan hệ giữa Bạch Tộc và Đại Chu vốn đã vô cùng mẫn cảm, trăm năm giao chiến vô số lần.
Khó tránh khỏi Hoàng Thượng sẽ sinh lòng ngăn cách với Tần gia. Đặc biệt là gần đây, bọn họ càng không nên qua lại quá gần với người Bạch Tộc.
“Lời Thái Tử Phi nói vi thần hiểu, trong lòng vi thần cũng có chỗ khó xử.” Nói xong, hắn chắp tay về phía Sở Nghiêu, thở dài nói: “Thái Tử điện hạ, vi thần muốn từ chức thống soái, giao Tần Gia Quân cho trưởng tử Tần Thiên Lang quản lý. Con của phó soái Tần Cao vẫn còn lưu lạc bên ngoài, vi thần muốn xuôi Nam, tìm lại con của phó soái. Nếu như nó vẫn còn sống, thì vi thần sẽ dẫn nó về Kinh, dập đầu dâng hương cho cha mẹ. Nếu như không còn sống, thì vi thần sẽ mang thi cốt về, để một nhà ba người bọn họ được đoàn tụ.”
Đôi mắt Tần Mạn Kiều hơi run lên.
Không thể không nói, quyết định này của Bình Chương Vương cũng hợp với lòng nàng.
Tạm thời rời khỏi Định Kinh, sẽ không có quá nhiều tiếp xúc với Mạnh Nguyệt Nương.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play