Đáy mắt Vương Hậu Bạch Tộc lộ ra sát ý: “Nguyệt Nương, con hiểu rõ thế cục trong kinh nhất. Có cách nào phá hủy mối quan hệ nhìn như bền chắc này không?”
Đương nhiên bà ta không muốn để hai người con nuôi ở lại Thành Định Kinh làm con tin.
Nếu vậy, thì sau khi trở lại bộ lạc Bạch Tộc, bà ta làm sao giải thích với con dân bộ lạc được?
Mạnh Nguyệt Nương nói: “Cách không phải là không có, chỉ là phải xem thử một chút. Mẫu thân cũng biết, con lớn lên ở Tần gia, cũng có chút liên quan với Tần gia. Mà Bình Chương Vương lại luôn coi con như con đẻ. Nếu như ngày mai con đem theo lễ vật tới Phủ Bình Chương Vương, mượn cớ báo ân dưỡng dục để ở lại Phủ Bình Chương Vương một hai canh giờ. Người nói xem, liệu Minh Sùng Đế có nghi ngờ Bình Chương Vương hay không?”
Bạch Phi Long lắc đầu: “Thái độ của Tần gia hôm nay đã rất rõ ràng, phân rõ khoảng cách với người Bạch Tộc. Minh Sùng Đế cũng không phải là một quân chủ không có đầu óc.”
“Đại ca, đúng là Minh Sùng Đế sẽ không dễ dàng mắc lừa như vậy, nhưng mà, trong lòng cũng sẽ có chút không thoải mái. Dù sao, huynh nghĩ thử đi, ta là do Bình Chương Vương tự mình ôm về Tần gia. Mười mấy năm qua, vẫn luôn sống ở Tần gia. Coi như không có ân sinh thành, thì cũng có cảm tình nuôi dưỡng.”
“Coi như ngoài mặt Tần gia vạch rõ giới hạn với ta, nhưng Minh Sùng Đế cũng có thể vô căn cứ nghi ngờ, Bình Chương Vương còn âm thầm lui tới với ta. Trong tay cha nuôi này của ta, nắm giữ hai mươi vạn binh quyền, nắm giữ cơ mật quân chính của Đại Chu. Sao có thể chỉ bằng mấy câu hôm nay, liền có thể làm Minh Sùng Đế tin phục rằng Bình Chương Vương không có chút lòng riêng nào chứ?”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT