Sắc mặt Sở Thịnh dịu lại.
Thái Tử gật đầu nói: “Vũ khí tùy chọn, cũng có thể dùng tay không.”
Viên Đại Vân ngoắc ngoắc tay với tiểu tỳ của mình. Tiểu tỳ nâng cây gậy được bọc vải đỏ tới, đưa đến trước mặt Viên Đại Vân.
Viên Đại Vân cầm gậy đánh chó của mình lên, tháo vải đỏ ra, xoay nhanh trong tay vài vòng.
Theo đó mà nhìn về phía Bạch Phi Vũ ở đối diện, cười nói: “Tiểu Vương Tử, ta hay dùng gậy này để đánh chó. À đúng rồi, ngươi đừng cảm thấy ta dùng gậy đánh chó là xem thường ngươi. Là thế này, cha huynh cảm thấy ta dùng đao thật đánh dễ làm người khác bị thương, nên không cho ta bội kiếm. Bình thường ta đều dùng kiếm gỗ, cảm thấy cực kỳ vô vị. Cây gậy đánh chó này đã theo ta được chín năm. Lúc nhỏ ta sợ chó, đi ra ngoài đều phải cầm theo, dần dà cũng thuận tay. Ngươi sẽ không tức giận chứ?”
Bạch Phi Vũ lại cảm thấy Viên Đại Vân rất thiệt tình, nói: “Làm sao lại thế được. Bản vương chưa từng thấy qua nữ tử có tính tình thoải mái lại thú vị như cô nương. Nếu nàng đã chọn một cây gậy gỗ làm vũ khí, vậy bản vương là nam nhân, không lý nào lại dùng đao thật thương thật tỷ thí với Viên cô nương được. Như này đi, bản vương không cần vũ khí, cũng nhường nàng mấy chiêu. Nếu như bản vương cướp được Đả Cẩu Bổng trên tay nàng, thì Viên cô nương phải gả cho bản vương làm vợ.”
“Được.” Viên Đại Vân quăng gậy đánh chó lên mấy lần, cười khanh khách nói: “Nếu Tiểu Vương Tử bị đánh ra khỏi võ đài, thì sau này không thể xin Hoàng Thượng ban hôn với các cô nương trong Thành Định Kinh nữa.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play