Nhưng so với tính tình xốc nổi của Tiểu Vương Tử, thì Đại Vương Tử biết nhẫn nhịn hơn không ít, không để lộ cảm xúc ra mặt.
Hắn phủi nhẹ vết bụi trên ngực, mỉm cười, ánh mắt như vô tình mà cố ý nhìn lướt qua Tần Mạn Kiều, ôn hòa trả lời: “Tỷ thí võ đài, bị chút thương nhỏ này không tính là gì. Thân thủ Thái Tử điện hạ tốt, bản vương nào dám tự xưng là võ sĩ mạnh nhất chứ. Sau này còn mong Thái Tử điện hạ chỉ giáo nhiều hơn, đoán chừng là, vẫn còn nhiều cơ hội.”
Tần Mạn Kiều hiểu được ý trong lời hắn.
Nàng còn chưa đi nghe ngóng chuyện xảy ra trên triều, nhưng bây giờ nhìn thấy phản ứng của Đại Vương Tử, chỉ sợ là tình cảnh lúc đó rất đặc sắc.
Sở Nghiêu cười khẽ, nhưng trong lòng lại cực kỳ khinh thường: “Cô đi đổi một bộ y phục trước. Mong hai vị Vương Tử tùy ý, không cần phải khách khí.”
Dứt lời, Sở Nghiêu dắt tay Tần Mạn Kiều, đi lướt qua trước mặt hai vị Vương Tử.
Dần dần đi xa.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT