Theo lời của Từ Trùng, bên ngoài thư phòng, Từ phu nhân đang bưng canh giải rượu tức khắc nổi giận. Bà ta đẩy mạnh cửa phòng, lên giọng chất vấn: “Chàng muốn tìm cậu bé họ Bùi kia về, lẽ nào thật sự muốn gả nữ nhi chúng ta cho hắn?”
Từ Trùng vội vàng trấn an: “Sao lại thế được phu nhân? Là vì trong tay cậu bé họ Bùi kia vẫn còn hôn thư và tín vật trao đổi năm đó hai nhà đã định. Nếu không lấy lại hai thứ này, để người khác biết được, chẳng phải muốn chê cười Từ gia chúng ta thất hứa hay sao.”
Từ phu nhân cũng mới nghĩ ra chuyện này. Bà ta chỉ lo đuổi người đi, mà lại quên mất còn có hôn thư và tín vật.
“Chuyện cấp bách, là phải tìm người về. Bùi gia ở Giáng Kinh cũng không phải không có bạn bè thân thiết. Chưa chắc trong đó không có người muốn xem tướng quân phủ chúng ta chê cười.” Từ Trùng thở dài. Ông ta cũng không muốn gặp Thanh niên họ Bùi kia, nhưng tình thế bắt buộc, trước mắt vẫn phải tìm người về.
“Chúng ta trước hết tìm hắn về, dùng lý lẽ để thuyết phục, dùng tình cảm để cảm hóa. Nếu cậu bé họ Bùi... hắn tên là gì nhỉ?”
Quản gia vội vàng nói: “Bùi Hành Chiêu.”
“Đúng, nếu Bùi Hành Chiêu này còn chút đầu óc, tự nhiên sẽ ngoan ngoãn hủy bỏ hôn sự này.” Trong giọng nói của Từ Trùng mang theo vài phần cao ngạo.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT