Mấy phút sau, luồng linh lực áp chế Bộc Dương Liệt cuối cùng cũng tan biến. Hắn ta vùng vẫy trồi đầu lên khỏi mặt nước, không nhịn được phun ra mấy ngụm nước, dáng vẻ vô cùng chật vật. Miệng vẫn không ngừng la hét: “Dung Thiếu Ngu, con tiện tì nhà ngươi...”
Lời còn chưa nói hết, liền lại bị dìm xuống nước. Hắn ta không ngừng giãy giụa, nhưng làm cách nào cũng không thể thoát ra. Mãi cho đến khi linh lực lại lần nữa tiêu tán, hắn ta mới lại trồi lên mặt nước.
Không đợi hắn ta nói gì, liền lại bị dìm xuống.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy mấy lần. Khi Bộc Dương Liệt lại lần nữa trồi lên mặt hồ, cuối cùng hắn ta cũng im bặt, không dám dễ dàng mở miệng nữa.
Vào khoảnh khắc này, trong mắt Bộc Dương Loan không tự chủ được mang theo vài phần sùng bái. Nàng ấy nhìn về phía Thái Thượng Uy Nhuy: “Sư tỷ thật sự rất lợi hại...”
Trong khi đó, mặt Bộc Dương Liệt đã bị nước hồ làm cho trắng bệch. Hắn ta nhìn chằm chằm Thái Thượng Uy Nhuy, nhưng lại giận mà không dám nói gì.
Thấy hắn ta ngoan ngoãn ngậm miệng, Thái Thượng Uy Nhuy thu tay về, cũng không thèm để ý đến ánh mắt gần như cay nghiệt của hắn ta. Những năm nàng làm Yêu Tôn, người hận nàng đâu chỉ có một vài, Bộc Dương Liệt trong số đó thực sự chẳng là gì.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT