Họ định đổ hết công lao mai mối lên đầu Lộ Kiều, rồi dùng câu “Bọn tôi có một người bạn” để thay thế cho thân phận thật của Giang Điền, nhưng cuối cùng vẫn không tránh được ánh mắt tinh tường như tia X của đối phương.

“Nói thẳng là Điền ca còn không phải được rồi à.”

Triệu Nguyên Hào vốn không phải dạng người biết giữ mồm giữ miệng, tò mò hỏi:

“Nhưng mà… chắc đối phương đã làm chuyện gì xấu xa không thể tha thứ thì các cậu mới muốn trả thù hắn chứ?”

Lộ Kiều gãi đầu cười ngây ngô, ánh mắt lại hướng thẳng về phía Giang Điền. Là người trong cuộc, Giang Điền chỉ giãy giụa trong im lặng được hai giây rồi thử hỏi:

“Có thể giữ bí mật không?”

“Yên tâm,” Triệu Nguyên Hào mỉm cười, “tôi là người đáng tin, miệng kín như bưng.”

Sau đó Giang Điền cũng thừa nhận thân phận, nhưng chuyện liên quan đến chị mình thì cậu né đi phần quan trọng nhất:

“Hắn bắt tôi mỗi ngày phải chụp ảnh gửi cho hắn, hai hôm trước còn hỏi tôi đã suy nghĩ thế nào rồi.”

Triệu Nguyên Hào hỏi:

“Thế bây giờ hắn xóa cậu chưa?”

Giang Điền lắc đầu.

“Chắc là đang câu cậu thôi. Tôi nghi hắn căn bản không tin cậu là gay, chỉ đang coi cậu như trai thẳng để đùa bỡn.”

Câu này khiến Giang Điền và Lộ Kiều cùng rơi vào trầm mặc. Triệu Nguyên Hào thì lại như một chuyên gia già đời, thẳng thắn chạm trúng mấu chốt của nhiệm vụ lần này:

“Ảnh chụp cận mặt kia còn tạm chấp nhận, nhưng phong cách này rõ ràng không phải kiểu mà dân đồng tính ưa thích. Còn bức ảnh chụp ở sân đá cầu kia nữa, nhìn kiểu gì cũng ra một thằng đàn ông thẳng rành rành.”

Giang Điền: “…”

Lộ Kiều: “…”

Triệu Nguyên Hào thở dài:

“Nhưng mà đối phương vẫn không xóa cậu, chứng tỏ Điền ca cho dù là trai thẳng, thì cũng là loại 0 mà trai thẳng nhìn thấy vẫn không nỡ bỏ qua.”

Giang Điền suýt sặc. Lộ Kiều thì hiểu chuyện, lập tức đi pha trà rót nước, chỉ còn lại “chuyên gia Triệu” vẫn không ngừng đưa ra ý kiến:

“Tôi thấy cậu nên chỉnh sửa tài khoản theo phong cách nam tính hơn, như thế mới đánh tan được sự đề phòng của hắn.”

“Đối phương là người thành đạt, đa mưu túc trí, nhưng rõ ràng đã bị ngoại hình của cậu hút chặt rồi.”

“Chỉ cần cậu dùng chút mánh khóe, biến bị động thành chủ động, tra nam đó sẽ bị cậu dắt mũi ngay.”

Giang Điền thấy cũng có lý:

“… Cảm ơn.”

Nhân lúc Lộ Kiều – kẻ luôn ôm ý đồ xấu xa – chưa quay lại, Triệu Nguyên Hào đảo mắt, hạ giọng hỏi:

“A Điền, vậy cậu thật sự không phải gay à?”

“…”

Giang Điền khẽ lắc đầu:

“Không phải.”

Nghe vậy, Triệu Nguyên Hào hơi bất ngờ, nhếch khóe môi nhưng không nói gì thêm.

Nhưng Giang Điền vẫn có thể đoán được ý trong ánh mắt hắn, nhưng mà nhìn cậu rất giống gay đấy.

Giang Điền: “?”

Thật sự không hiểu nổi thế giới của các người đồng tính.

Tối hôm đó, Giang Điền nhường thư phòng cho hai người kia ôn bài, còn mình thì ngồi ngoài ban công hứng gió, ngắm màn hình điện thoại suốt nửa ngày.

Bên cạnh, con cún Biên Mục vẫy đuôi liên hồi. Giang Điền không nhịn được đưa tay xoa đầu nó một lát, còn “rắc rắc” chụp vài tấm ảnh. Sau một hồi đắn đo, cậu hỏi Triệu Nguyên Hào xem có thể dùng ảnh cún làm ảnh đại diện được không.

“Không vấn đề gì.”

Giọng Triệu Nguyên Hào vang ra từ thư phòng:

“Cậu mà thật sự không muốn dùng ảnh cơ bắp hay trai đẹp làm avatar thì dùng động vật dễ thương cũng được. Tôi đảm bảo tỷ lệ lừa tình trên mạng sẽ tăng vọt!”

Giang Điền nghe theo lời chuyên gia, trong phạm vi thẩm mỹ của mình, đổi avatar và ảnh bìa, xóa sạch mọi dấu vết “trai thẳng” khỏi tài khoản.

Sau đó, cậu chủ động liên lạc với tra nam, giải thích lý do hai hôm qua không phản hồi.

KIRA:[ Ngại quá.]

KIRA:[ Dạo này bận chuẩn bị quà sinh nhật cho bạn.]

KIRA: [Không kịp trả lời tin nhắn của anh.]

Có thể vì không giỏi bịa lý do nên Giang Điền chỉ khẽ gãi sống mũi, thầm lo đối phương có thể sẽ không vui vì bị “leo cây” như vậy.

Cùng lúc đó.

Vừa kết thúc một cuộc họp kéo dài tận năm tiếng, Sở Tự Dư ngồi trong văn phòng, nói chuyện xong với tổng giám đốc khu hải ngoại thì điện thoại reo.

Nhìn màn hình, hắn hơi ngơ.

Người lấy ảnh cún làm avatar này là ai?

Sở Tự Dư mở ảnh đại diện ra, thấy vòng bạn bè của đối phương chỉ cho xem trong ba ngày, ảnh bìa là bầu trời với lá cờ cầu vồng ,gay đến mức không thể gay hơn.

Với tư cách người thừa kế của một tập đoàn lớn, danh sách bạn bè của hắn toàn những người có lý lịch khủng, thế mà khi đang nghi hoặc không biết mình kết bạn với người này từ khi nào, anh bỗng nhận ra thân phận đối phương.

“A.”

Sở Tự Dư ngả người ra ghế sofa bọc da, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh, lập tức hiểu đây là “kịch bản” mới sau khi tên lừa đảo kia “thăng cấp”.

Biến mất một thời gian giờ lại nhắn tin, chẳng lẽ lừa người khác không thành nên quay về tìm hắn, cái kẻ coi tiền như rác này?

Sở Tự Dư vốn không phải người dễ tính, ngày thường bận đến mức hẹn ăn cơm với ảnh đế nổi tiếng cũng phải theo lịch làm việc. Vậy mà tên lừa đảo này lại dám muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.

Anh lười phản ứng, thậm chí chẳng muốn bố thí cho đối phương một ánh nhìn, chứ đừng nói là nửa dấu chấm câu.

KIRA:[ Cậu ngủ rồi à?]

KIRA: [Vừa rồi ngại quá.]

KIRA:[ Dạo này thật sự hơi bận…]

KIRA: [Không cố ý không trả lời tin anh đâu.]

Sở Tự Dư hừ lạnh. Bên cạnh anh, ai có thể bận hơn? Nhìn cái lý do vớ vẩn kia, anh rốt cuộc không nhịn được, cầm điện thoại gõ trả lời.

Sau giờ ngọ hồng trà: [Thế rốt cuộc cậu có gửi ảnh không?]

KIRA:[ …]

KIRA:[ Anh đang giận à?]

Sở Tự Dư không muốn thừa nhận, nhưng đúng là anh đang giận. Chưa ai dám bày trò trước mặt anh như vậy, huống hồ còn dùng lý do qua loa để đối phó.

KIRA: [Đừng giận mà.]

KIRA: [Tôi gửi ảnh cho anh là được.]

KIRA: [chia sẻ hình ảnh]

Nhưng ảnh gửi sang không phải ảnh tự chụp, thậm chí chẳng liên quan gì tới bản thân cậu. Đó là ảnh con cún Biên Mục, trùng khớp với avatar. Trông nó thông minh, đáng yêu, nhưng không đủ để xoa dịu cơn giận của Sở Tự Dư.

Sau giờ ngọ hồng trà: [?]

Sau giờ ngọ hồng trà: [Sao lại gửi ảnh cún?]

KIRA: [chia sẻ hình ảnh]

KIRA: [chia sẻ hình ảnh]

KIRA: [Còn hai tấm nữa.]

KIRA:[ Cún của bạn tôi, đáng yêu lắm, chia sẻ cho anh xem.]

Trong hai tấm ảnh mới, thiếu niên đưa tay vuốt nhẹ đầu cún, lúc thì xoa bộ lông xù, lúc thì khẽ nâng cằm nó. Biên Mục thoải mái lè lưỡi, trông như rất thích chàng trai này.

Ánh mắt Sở Tự Dư vô thức dán chặt vào màn hình, ngay cả hơi thở cũng nóng thêm mấy phần. Tầm mắt hắn như đang lướt dọc theo bàn tay đẹp kia, ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng, hổ khẩu có một nốt ruồi đen nhỏ, làn da trắng mịn dưới ánh sáng mờ hiện lên những đường gân xanh nhạt, mang theo chút ngây ngô nhưng lại có sức hút kỳ lạ.

“…”

Sở Tự Dư không thể không thừa nhận, theo thẩm mỹ của anh mà nói thì người này đúng là có chút thu hút, chuyện thả chim bồ câu hai ngày tạm thời vẫn miễn cưỡng chấp nhận được.

Sau giờ ngọ hồng trà: [Quả thật rất đáng yêu.]

KIRA: [Anh cũng thích chó con sao?]

Sau giờ ngọ hồng trà: [Cũng tạm.]

KIRA: [Vậy chờ khi nào chúng ta gặp nhau.]

KIRA: [Cũng tiện đi thăm một con chó già].

Ngón tay Sở Tự Dư khẽ dừng lại, đuôi mày hơi nhướng lên, mang theo vài phần ý vị thản nhiên.

Nhưng anh đâu thể ngờ được rằng, ở phía bên kia màn hình, Giang Điền đang dùng “chiêu mới”, phong cách chuyên nghiệp, vừa như một quý ông lịch lãm, vừa như thợ may đo đồ riêng, cao cấp không khác gì bàn giết heo hạng sang.

KIRA:[ So với ảnh chụp cận, tôi càng muốn chia sẻ những mảnh vụn đời sống thường nhật. Như vậy gửi ảnh được chứ?]

Sau giờ ngọ hồng trà: [Được.]

KIRA: [Vậy coi như nói xong rồi nhé.]

KIRA:[ Tôi biết anh không vội gặp mặt.]

KIRA: [Hay là tháng sau mới gặp?]

Sau giờ ngọ hồng trà: [?]

KIRA: [Sao vậy?]

Sở Tự Dư ngồi đủ lâu, đứng dậy, cầm điện thoại đi đến bên cửa sổ sát đất.

Ánh mặt trời hơi chói, nhuộm vàng rực cả tòa cao ốc, hắn nheo lại đôi mắt hẹp dài, hoặc là thấy thú vị, hiếm khi chủ động liên hệ Thẩm Diễm.

Sau giờ ngọ hồng trà:[ Trước đó thì nôn nóng muốn gặp mặt.]

Sau giờ ngọ hồng trà: [Giờ đoán xem lại đổi sang chiêu mới gì rồi.]

SHEN: [?]

SHEN: [Đưa tôi xem.]

Sau giờ ngọ hồng trà: [chia sẻ ảnh chụp]

SHEN: [Má ơi.]

SHEN: [Gọi hacker cao cấp qua đây.]

SHEN:[ Chẳng lẽ còn biết cả việc cậu muốn đổi lịch về nước?!]

Sở Tự Dư cười như không cười, quyết định hủy cuộc họp sáng mai, đổi sang gặp mặt ảnh đế đang nổi.

Có lẽ là vì muốn bắt được kẻ lừa đảo với mục đích quá rõ ràng, nên hôm sau khi gặp nhau, Sở Tự Dư vẫn mặc áo ngủ, thong dong đi vào phòng ăn. Thẩm Diễm đã ngồi đó, chống cằm, ánh mắt như đang xem kịch hay, không nói lời nào chỉ chăm chăm nhìn hắn.

Sở Tự Dư không biểu cảm ngồi xuống: “Sao lập trình viên không đến?”

Thẩm Diễm bất đắc dĩ: “Xin cậu, là cậu hẹn tôi vào phút chót đó. Bạn tôi còn đang ở Thung lũng Silicon, người ta cũng phải xin nghỉ chứ.”

Sở Tự Dư: “Hôm nay là thứ bảy.”

“Khụ.”

Thẩm Diễm tự biết mình lỡ lời, “Nhanh nhất là ngày mai, hôm nay cậu ta còn nhận một đơn khác, giúp bạn gái của bạn thân khôi phục lịch sử trò chuyện.”

“?”

Sở Tự Dư nhướng mày: “Được thôi.”

Anh vốn không quá hứng thú với đời sống riêng của Thẩm Diễm, nhưng thấy đối phương nói vui vẻ, thì cũng nghe. Cô gái kia là người Ninh Thành, mới vào nghề ba năm, loại gương mặt ngây thơ đáng yêu, tuổi ngang ngang Judy.

Ảnh đế đang nổi kia ánh mắt không kém gì Sở Tự Dư, sự nghiệp sạch bóng không scandal, lại yêu đương với một minh tinh trẻ chưa từng được lên hotsearch, còn bảo vệ kín đến mức không lọt ra một giọt tin, xem ra là tình cảm thật.

Thẩm Diễm: “Muốn tám chuyện kẻ lừa đảo không?”

Sở Tự Dư: “Không có gì hay.”

“Cũng được.”

Thẩm Diễm thấy anh có vẻ bị lừa kha khá, lại chưa thể tra ra danh tính thật sự của đối phương, tâm trạng chắc cũng không tốt: “Vậy để tôi kể cho cậu chuyện này.”

Sở Tự Dư: “Nói đi.”

Thẩm Diễm vừa ăn vừa kể, đầu óc đầy vị chua cay của tình yêu, nửa câu cũng không rời cô bạn gái nhỏ: “Cô ấy bảo tôi đừng kể với ai.”

“Đại khái là——”

“Vị hôn phu của bạn thân cô ấy là gay, còn định lừa cưới.”

Sở Tự Dư giật nhẹ mí mắt: “Vậy mà cậu vẫn kể cho tôi?”

“Chủ yếu là cậu cũng là gay,” Thẩm Diễm thở dài, “nên ta khuyên cậu đừng làm cái loại chuyện trái đạo lý này.”

Sở Tự Dư suýt nữa đứng dậy bỏ đi ngay tại chỗ.

Thẩm Diễm vốn chỉ tiện mồm nói đùa, cũng vì quan hệ thân thiết. Hai người trò chuyện thêm một lát, Thẩm Diễm nhận một cuộc điện thoại, trên màn hình hiện chữ “Bảo bối”, giọng nũng nịu kéo dài từng chữ, cũng chẳng né tránh Sở Tự Dư.

“……”

Lần này Sở Tự Dư thật sự muốn bỏ về.

Nhưng anh vẫn chưa ăn no, lại nghe Thẩm Diễm an ủi đầu dây bên kia. Hình như là cô bạn thân của bạn gái, sau khi khôi phục lịch sử trò chuyện, nhìn thấy mấy lời ngon ngọt mà tên tra nam từng nói, liền sụp đổ cảm xúc. Mọi người ở xa, không thể trực tiếp an ủi, gấp đến độ xoay vòng vòng.

Sở Tự Dư cúi mắt, nhàm chán xử lý email, nửa sau cuộc nói chuyện không chú ý nghe.

Thẩm Diễm: “Bạn thân của cô ấy cũng ở New York sao?”

“Ngoan, đừng lo lắng nữa.”

“Để tôi bảo trợ lý chuẩn bị phần cơm hộp, ghi chú với shipper khi giao nhớ để ý một chút, được không?”

Người này nói chuyện yêu đương thật sự rất tỉ mỉ. Sở Tự Dư độc thân từ trong trứng nước không hiểu sao lại thấy bầu không khí hơi lệch tông.

Anh dời mắt, hờ hững nhìn về phía xa. Bên cạnh đài phun nước ngoài khách sạn, một đôi tình nhân ngồi xổm chơi với chú chó nhỏ lang thang. Con chó hạnh phúc lăn tròn trên đất, khung cảnh như một bức tranh sơn dầu đầy lãng mạn.

“……”

Sở Tự Dư vẫn giữ vẻ lạnh nhạt, khẽ khép mắt, ngón tay ấn vào mục ảnh chó con, gõ tiếp một câu.

Sau giờ ngọ hồng trà: [Siêu mãnh nam.]

Sau giờ ngọ hồng trà:[ Đừng quên gửi ảnh nhé.]

Ninh Thành, 9 giờ tối, KTV trong trung tâm thương mại nội thành.

Trong ghế lô, tiếng ca đứt quãng phát ra, Giang Điền cúi đầu, nắm chặt điện thoại như thể đang ở một thế giới khác.

Hôm nay là sinh nhật Triệu Nguyên Hào, mời bạn bè trong đội bóng tụ tập. Mọi người ăn lẩu ở “Đáy Biển”, cắt bánh kem, rồi lên lầu hát karaoke ,vốn là chuyện vui.

Nhưng chỉ vài phút trước, Giang Điền nhận được cuộc gọi quốc tế từ chị gái. Cậu bước ra khỏi phòng hát, tìm một góc yên tĩnh. Vừa bắt máy, nghe thấy tiếng nghẹn ngào, cả người như rơi vào hầm băng.

Ban đầu cậu còn tưởng chị mình bị ấm ức ở nước ngoài, thậm chí định mua vé máy bay sang ngay. Nhưng nghe tiếp mới biết, Giang Tinh vừa khôi phục được lịch sử trò chuyện trên điện thoại, tâm trạng sụp đổ hoàn toàn.

 

 

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play