Lương Nam Âm nói nhỏ, Hoa Chước hơi sửng sốt.
Nữ tử ấy ngước đôi mắt đen láy lên nhìn nàng, cong môi cười khẽ. Ngón tay trắng mịn quấn lấy sợi dây hoa đỏ, sắc đỏ và trắng nổi bật trên nền tang phục, đưa đến trước mặt Hoa Chước.
Một mùi hương nhè nhẹ, ngai ngái như dược thảo, thoảng qua.
Người trên bàn đều liếc về phía hai người. Trước tiên mở lời là chủ mẫu Lý phu nhân:
“Cô nương từ Trường An đến sao?”
“Ừm.”
Hoa Chước gãi nhẹ má. Đã lâu rồi nàng không chơi dây hoa. Ngón tay móc lấy sợi tơ đỏ, vô tình lướt qua làn da Lương Thiện Uyên — lạnh buốt. Nàng cố xoay chuyển sợi dây, vụng về đan thành hình, rồi mỉm cười để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ, đưa ngược lại cho đối phương.
Lương Thiện Uyên cũng cười, nhưng nụ cười kia mang chút gì đó kỳ lạ.
“Trường An tốt quá,” Lý phu nhân nói, mắt nhìn hai người qua lại với sợi dây hoa, “Thiện Uyên, con với muội muội này hợp nhau lắm phải không?”
......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT