Hắn ngồi cười, ngắm những thi thể xếp chồng cao thành một ngọn núi nhỏ.
Nếu như những kẻ ấy sống lại, nhìn thấy hắn, liệu có hận hắn không? Chỉ e là chẳng hề. Con người luôn tha thứ cho hắn. Nếu không, hắn chỉ cần mỉm cười—thế là tất cả đều tha thứ.
“Cảm ơn các ngươi. Cuối cùng ta cũng hiểu, thế nào gọi là ăn no.”
Hắn cắm cây gậy đang cháy dở vào đống thi thể. Lửa bén rất nhanh, bùng lên thành biển đỏ, rực sáng cả bầu trời hừng đông. Hắn quay lưng, bỏ đi, tìm đến ngôi làng tiếp theo. Thành trì tiếp theo.
Hắn giết… không biết bao nhiêu người.
Ăn… không biết bao nhiêu trái tim.
Rồi thời gian trôi qua, hắn cũng chẳng nhớ đã bao lâu.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play