“Vì sao?”
Giọng Lương Thiện Uyên trầm tĩnh:
“Hoa Chước cô nương vô tội, không cần ngẩng đầu. Giờ phút này mà ngẩng, cổ sẽ bị chém đứt.”
Hoa Chước vội cúi đầu. Nhưng qua kẽ hở giữa những ngón tay lạnh lẽo của nàng, Hoa Chước vẫn liếc thấy sân khấu.
Trên đó, đứng chật kín những kẻ lông lá, cao gầy, có kẻ máu me vương quanh miệng, có kẻ không. Chúng mặc y phục rực rỡ, đứng thẳng hàng, đồng loạt trừng đôi mắt tròn, nâu sẫm về phía Hoa Chước và Lương Thiện Uyên.
Không ai lên tiếng.
Rồi Hoa Chước bỗng nhận ra — đó không phải người.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT