“Đúng vậy, đại ca.”
Lương Nhị gia Lương Thứ Cung nói, dáng người gầy gò, đáy mắt hằn một mảng xanh đen, cười để lộ nguyên hàm răng vàng.
“Ta ấy à, sinh mấy đứa con trai cũng vậy thôi, chẳng đứa nào thông minh, chỉ biết loay hoay buôn bán. Không như đại ca, sinh toàn con gái mà đứa nào cũng hơn hẳn mấy thằng con vô dụng nhà ta. Lương gia chúng ta còn phải nhờ vào đại ca để phát đạt vang danh.”
Lương Trường Quân nghe khen thì vui ra mặt, chẳng hề khiêm tốn, rõ ràng đã quen với chuyện này. Ông chỉ khom lưng nhìn con khỉ trong lồng sắt đang thét chói tai không ngừng.
“Đúng vậy, đặc biệt là Thế Kỳ với Thiện Uyên, thật sự thông minh. Đại ca không biết đâu, lần trước Thiện Uyên theo Nam Âm tới y quán nhà ta giúp việc, ta cứ tưởng là hai cô bé tới gây rối, ai ngờ chỉ mấy ngày mà Thiện Uyên đã đọc làu làu cả một quyển y thư, còn có thể giúp y sư bốc thuốc!”
Lương Mạt vừa nói vừa không giấu nổi sự kinh ngạc.
“Tam đệ, trí nhớ của ngươi kém quá, quên rồi à? Năm ấy Thiện Uyên mới năm tuổi đã ôm hết việc của tiên sinh trướng phòng nhà ta. Đứa nhỏ này thông minh lắm, nếu là con trai, Lương gia chúng ta biết đâu còn có thể sinh ra một Trạng nguyên lang! Đáng tiếc… thật là đáng tiếc!” Lương Thứ Cung lắc đầu thở dài.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play