Lại Vân Yên kiên quyết đẩy tay hắn ra, cụp mắt, tự lau nước mắt cho mình.
“Vân Yên.”
Lại Vân Yên lau khô nước mắt, cười nói: “Nguỵ đại nhân nói không để ta phải chịu ấm ức, là khi nào? Là khi vào đất phong ư?”
Nguỵ Cẩn Hoằng im lặng.
“Ngài đã tìm lão quận vương rồi phải không?” Lại Vân Yên cười vỗ ngực, cảm thấy sau khi khóc một trận, tâm trạng cũng dễ chịu hơn nhiều.
Đời này không để cô chịu ấm ức nữa? Nguỵ đại nhân đúng là khéo ăn khéo nói, đổi sang một nữ nhân dễ dỗ hơn thì đã được như ý hắn rồi.
Kiếp trước cô đã ngu ngốc vài năm, dù cho là ngu xuẩn, nói cho dễ nghe thì cũng có thể gọi là đã hy sinh vì tình yêu một lần, nhưng kiếp này nếu còn tiếp tục ngu ngốc, thì dù nói hay đến mấy cũng thành ngu si đến mức không còn thuốc chữa.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT