Ngay cả đến bây giờ, Lại Vân Yên vẫn còn nhớ rõ buổi sáng hôm ấy, hai người cùng uống trà ở quán trà ngoại ô kinh thành. Giang Trấn Viễn nho nhã chắp tay chào cô, cười nói: “A Yên, chúng ta từ biệt tại đây.”
Khi đó, Lại Vân Yên chỉ nghĩ y đi Giang Nam để điều tra vụ án, nên khẽ cúi người, cười đáp: “Quân cứ đi đi, đợi năm sau, A Yên sẽ lại cùng quân thưởng trà.”
Giang Trấn Viễn nhìn cô cười phóng khoáng, rồi cứ thế rời đi.
Hai ngày sau, thư đồng của y mang đến một lá thư, trên giấy viết: “Kẻ sĩ vì tri kỷ mà chết.”
Sau khi Giang Trấn Viễn ra đi để bảo vệ mạng sống và danh dự cho Lại Vân Yên, cô chìm trong đau khổ. Nửa tháng ròng, cô ngồi ở quán trà, ngóng trông y quay về. Những năm sau đó, vào đúng ba ngày từ khi y rời đi cho đến khi y mất, Lại Vân Yên đều đến quán trà, tự tay pha trà, lặng lẽ chờ đợi như thể Giang Trấn Viễn sẽ lại đến thưởng thức. Đó là cách cô tưởng nhớ và giữ lấy hình bóng y. Còn những ngày khác trong năm, cô lại cố gắng gạt bỏ nỗi đau, giả vờ như đã quên đi nơi đó.
Thế nhân đều cho rằng họ âm thầm tư thông, nhưng nỗi đau mất đi tri kỷ đó, cô chỉ kể với huynh trưởng hai lần. Thế nhưng, huynh trưởng lại nghĩ rằng họ yêu nhau mà không thể đến được với nhau vì thế tục, nên càng oán hận sự đê tiện của Ngụy Cẩn Hoằng.
Ngay cả huynh trưởng mà cô kính trọng nhất cũng không thể hoàn toàn hiểu được tình cảm giữa cô và Giang Trấn Viễn – một thứ tình nghĩa không thua kém gì tình yêu. Cho nên từ đó, Lại Vân Yên chẳng còn giải thích gì về điều này nữa.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT