Nhận lấy chiếc túi căng phồng tỏa ra mùi hương nồng nàn, Lancelot dắt Sill đi xuyên qua con đường mòn u ám ở tầng hai của địa lao.
"Đây là cái gì?"
"Karameer giờ có một quán rượu, tôi đã gói một ít đồ ăn. Dù không có nhiều món lắm." Nghĩ đến việc Lancelot đã mất đi vị giác, Sill không hề đánh giá về hương vị của đồ ăn.
Người kia cũng không thấy ngạc nhiên, chỉ nói với giọng điệu có chút vui vẻ: "Điện hạ vẫn không thay đổi."
Sill chớp mắt, nhanh chóng hiểu ra rằng hắn đang nhắc đến chuyện ngày xưa, khi vị vương tử nhỏ cũng mang thức ăn đi sâu vào núi tuyết để cho con cáo tuyết nhỏ ăn.
Khác với con đường tối đen như mực trước đây, đi chưa được bao xa, một chùm ánh sáng dịu nhẹ đã thắp sáng tầm nhìn của họ.
Những cây nấm phát sáng có thân hình bán trong suốt, màu trắng ngà. Mũ nấm co duỗi, hô hấp như có sinh mệnh, phạm vi chiếu sáng cũng theo đó mà lay động. Những bào tử mang theo ánh sáng huỳnh quang lấp lánh trôi nổi, thắp sáng con đường mòn vốn u ám.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play