Lâu thuyền Tiêu thị đối diện Phi Hồng Đài. Lúc này ở khoang đãi tiệc trên tầng cao nhất, cửa phòng mở rộng, có thể thu trọn tất cả vào tầm mắt.
Tiêu Ngự ngồi trên ghế chính. Bên dưới có vài người nam nữ, có già có trẻ. Nhưng nhìn cách ăn mặc và ăn nói, liền biết những người đang ngồi đều không phải tất cả đều xuất thân từ thế gia đại tộc. Không thiếu những người là thứ dân, thậm chí là nhạc nô.
Sông Hoài 24 phường nhạc tuyển nhạc khôi. Với trận thế lớn như vậy, đương nhiên không thể để Tiêu Ngự một người nói là được. Ngoài hắn ra, phường nhạc còn mời đến vài người đại gia nhạc đạo khá nổi tiếng ở Thượng Ngu.
Hoàn Thiếu Bạch ở phương diện nhạc lý không có tài năng gì, chỉ là đi cùng Tiêu Ngự để hóng chuyện. Xét thấy thân phận của hắn, cũng không có ai dám nói rằng hắn không nên ngồi trên ghế.
Tiếng nhạc dịu dàng vang lên. Nhạc sư của 24 phường nhạc cùng nhau tấu lên một khúc đón khách. Trong tiếng nhạc, một nữ tử áo vũ đỏ tươi đáp xuống Phi Hồng Đài. Trên mặt nàng ta mang theo ý cười như có như không. Diện mạo rõ ràng chỉ tính là thanh tú, nhưng trong lúc ánh mắt xoay chuyển, từng hành động đều có một cảm giác hút hồn.
Nữ tử từ từ mở lời. Giọng nói mờ ảo và nhu mạn tản ra, thế mà lại khiến tất cả những người đang ở trong phạm vi trận pháp đều nghe được rõ ràng.
Những người đang ở trong trận pháp, lúc này bất luận là nam nữ già trẻ, rất nhiều người đều không nhịn được hiện ra vẻ si mê. Cũng chính vào lúc này, các loại đóa hoa tươi đẹp từ tay những người khách trên thuyền hoa tung ra, đáp xuống trên Phi Hồng Đài, như một trận mưa hoa.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT