Trong vương cung Thượng Ngu, Văn Nhân Minh Tương đi vào nội điện. Một thân hồng y rực rỡ như mặt trời chói chang, tươi đẹp đến không thể nhìn thẳng.
Nàng ta mỉm cười thi lễ với Văn Nhân Kiêu đang ở sau bàn phúc đáp thẻ tre: “Quân phụ.”
“Chưa đến ngày nghỉ ngơi, sao con lại về cung?” Văn Nhân Kiêu ra hiệu cho nàng ta đứng dậy. Trong miệng hỏi, bút son trong tay không ngừng, vẫn đang ghi ý kiến trên thẻ tre.
“Con về tìm một quyển binh thư,” Văn Nhân Minh Tương đi đến trước mặt hắn ta ngồi xuống, “Quân phụ đang xem gì vậy?”
Tu hành của nàng ta chính là đạo thống binh gia.
Vì luôn được Văn Nhân Kiêu sủng ái, Văn Nhân Minh Tương lúc này cũng không cần quá để ý nhiều lễ nghĩa, lập tức ngồi xuống.
Ném cuốn thẻ tre đã ghi ý kiến xong lên bàn, ngữ khí Văn Nhân Kiêu có chút lạnh: “Bất quá là có người vẫn còn chưa chịu nhận thua, vẫn xem thế lực võ đạo Đông Cảnh là vật trong tay của mình.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play