Các môn khách Học Cung đã đi cùng Phong Ứng Hứa cả nửa ngày đương nhiên không cam lòng cứ như vậy để Khâm Thiên được lợi lộc. Môn khách Thần Túc càng là người dẫn đầu mở lời khuyên nhủ: “Phong đạo hữu có muốn suy xét lại một chút không, hiện giờ Khâm Thiên dưới môn hạ, e là chỉ còn bốn đệ tử.”
“Dựa theo quy tắc Học Cung, nếu không thể cử ra bảy đệ tử tham dự hạ thí, Khâm Thiên sẽ bị giải tán.”
Phong Ứng Hứa cũng không để ý đến điểm này, chỉ có chút kỳ lạ: “Vì sao Khâm Thiên chỉ còn lại bốn đệ tử?”
Cho dù những đệ tử may mắn sống sót sau cuộc nội loạn Khâm Thiên Tông có thiếu đi chăng nữa, cũng không nên chỉ dừng ở con số bốn. Nếu chỉ có bốn người, Thiên Thu học cung cần gì phải lập học phái này.
Lời này vừa nói ra, mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía môn khách Thần Túc. Môn phái Khâm Thiên vắng vẻ đến mức này, còn phải kể đến công chèn ép của học phái Thần Túc.
Cảm nhận được những ánh mắt có thực chất đang dừng trên người mình, môn khách Thần Túc không khỏi cảm thấy xấu hổ. Nhưng chuyện này cũng không phải một mình ông fa có thể quyết định, mọi người đều nhìn ông ta làm gì!
Ông ta ho khan một tiếng, cố gắng giải thích: “Khâm Thiên đã suy tàn, những đệ tử kia dù sao cũng phải suy xét cho tiền đồ của mình. Bái nhập các học phái khác cũng là chuyện thường tình.”
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT