Diệu Gia nghe thấy động tĩnh, từ xa nhìn thấy Túc Tử Hiết với khuôn mặt xanh tím, không khỏi có chút kỳ lạ.
Hắn là ai?
Nàng ấy tiến đến đón: “Trần sư huynh, Diệp sư huynh, làm sao vậy?”
Tuy rằng Trần Vân Khởi và Diệp Vọng Thu là sau nàng ấy mới bái nhập Khâm Thiên, nhưng Diệu Gia cũng không cố chấp với thân phận sư tỷ này.
Diệp Vọng Thu xuất thân Bồng Lai, tu vi cũng không thấp hơn nàng ấy. Nếu muốn y gọi nàng ấy một tiếng sư tỷ, thật sự có chút quá lớn. Còn Trần Vân Khởi cũng lớn hơn Diệu Gia hai tuổi, cho dù tu vi thấp hơn nàng ấy, nàng ấy đã gọi Diệp Vọng Thu là sư huynh, lại không tiện để Trần Vân Khởi gọi nàng ấy là sư tỷ.
Bất quá chỉ là một câu xưng hô mà thôi. Dám hướng về Trịnh Sính có tu vi cao hơn mình rất nhiều mà vung đao, Diệu Gia vốn đã có vài phần bội phục Trần Vân Khởi, cũng liền không ngại gọi y tiếng sư huynh này.
Lúc này, nghe nàng ấy đặt câu hỏi, Diệp Vọng Thu trả lời: “Ta và Vân Khởi ra ngoài, thấy hắn đang bị đánh. Nghe Vân Khởi nói hắn đã từng giúp hắn, liền thuận tay cứu người ra.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play