Tạ Hàn Y rất may mắn trong tĩnh thất trên gác mái này chỉ có một mình Cơ Dao. Cho dù mình có làm việc ngu xuẩn, thì cũng chỉ có một mình nàng nhìn thấy.
Tuy rằng trong lòng hận không thể có thể tìm một cái động ngay tại chỗ để chôn mình, nhưng chú chim sơn tước tròn vo trong lòng bàn tay Cơ Dao vẫn cố gắng đứng thẳng người, trịnh trọng hướng nàng nói lời cảm tạ: “Đa tạ cô nương.”
Chú chim phì bi lông xù cùng giọng nói mát lạnh của thiếu niên không hề phù hợp, trông thật sự có chút buồn cười.
Cơ Dao hơi nhếch khóe môi, đầu ngón tay chọc chọc bộ ngực lông xù, mới thả chàng trở lại bàn án.
Tạ Hàn Y có chút bất đắc dĩ, nhưng cũng không nói gì.
Chàng tiện tay sửa sang lại bộ lông có chút rối, đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Cô nương, ta hình như vẫn chưa biết tên họ của ngươi.”
Lần trước ở Bất Tư Quy, chàng đã quên chuyện này, không ngờ lại nhanh như vậy bọn họ có thể gặp lại.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT