Bên ngoài thành Hoài Đô, Thiên Thu học cung.
Thiếu niên mặc phục nguyệt bạch bị mấy người cùng trang phục chặn ở một góc, quyền cước tương thêm. Y cuộn tròn thân thể, cố gắng bảo vệ khuôn mặt, mặc cho những người này trào phúng châm biếm thế nào, trước sau vẫn chưa hề hô một tiếng đau, trầm mặc như một tảng đá.
Hồi lâu, những thiếu niên này cuối cùng cũng cảm thấy vô vị, cướp đi đan dược được cấp phát trên người y, lúc này mới nghênh ngang rời đi.
Sau khi bọn họ rời đi, Trần Vân Khởi bị đánh đứng lên. Mặc dù những thiếu niên này chưa từng vận dụng linh lực, trên người y vẫn có không ít vết thương, ngay cả trên mặt cũng có chút xanh tím.
So với khi ở Bất Tư Quy, tu vi của y đã đột phá Dẫn Khí trung kỳ, nhưng với tuổi của y, cảnh giới như vậy đặt ở Thiên Thu học cung thật sự có chút thấp.
Tuy rằng bị thương không nhẹ, nhưng thần sắc Trần Vân Khởi lại không thấy có gì dao động. Y mang theo thương tích, khập khiễng đi ra khỏi đường tắt.
Ngồi xổm trên cây, Túc Tử Hiết đã thấy toàn bộ sự tình, nhìn Trần Vân Khởi, nói với giọng vô lực: “Ngươi nếu cầu xin tha thứ, chịu thua, bọn họ tự nhiên liền hài lòng, sẽ không mãi đến tìm phiền phức cho ngươi.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play