“Vãn bối trong phủ mạo phạm, mong Dao Sơn Quân tha thứ, ngày sau sẽ lên môn tạ tội!”
Dưới sự quán chú linh lực, bên trong và bên ngoài Khâm Thiên Học cung đều nghe rõ mồn một câu nói này.
Vì thế trong cung thất, Túc Tử Hiết đang cầm bút định viết, động tác đột nhiên khựng lại. Hắn đã ý thức được người đang ở ngoài thành cung là ai.
Cũng chính trong khoảnh khắc này, tất cả cảm xúc trên mặt hắn đều hóa thành sự trống rỗng hoang vu. Bàn tay nắm bút vô thức siết chặt, gân xanh trên mu bàn tay nổi hết lên.
Thân thể Túc Tử Hiết run rẩy một cách khó nhận ra. Hắn không nhìn thấy biểu cảm của mình, cho nên cũng không biết trong đáy mắt mình chợt hiện lên sự sợ hãi.
Diệu Gia ngồi bên cạnh hắn. Mặc dù không ngồi đối diện, nhưng nàng ấy cũng rất nhanh phát hiện ra sự bất thường của hắn. Quay đầu lại nhìn, không khỏi lộ ra vài phần ngẩn ngơ.
Với sự thông minh của nàng ấy, rất nhanh đã đoán được đại khái nguyên do. Nhưng nàng ấy không rõ, chỉ là một câu nói tầm thường, vì sao lại khiến Túc Tử Hiết phản ứng như thế này?
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT