Diệu Gia thấy thần sắc của Túc Tử Hiết, không khỏi có chút kỳ quái. Nàng ấy bước đến bên cạnh hắn, khi nhìn thấy những viên Linh Ngọc lăn ra từ trong cung thất, cũng theo đó mà ngây người.
Diệp Vọng Thu dụi dụi mắt, lẩm bẩm nói: “Nhiều Linh Ngọc quá…”
Trần Vân Khởi ở một bên yên lặng gật đầu, thật sự rất nhiều.
Linh Ngọc chất đống thành núi mang đến chấn động thực sự có chút lớn. Ngay cả Hoàn Thiếu Bạch có xuất thân như vậy, chợt nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, cũng không khỏi có chút thất thần.
“Xem ra lời đồn năm đó không phải giả. Linh vật mà Sở Nguyên Quân cất giấu, hóa ra thật sự đều ở trong tòa biệt cung này…” Túc Tử Hiết thực sự bị khoản tiền của phi nghĩa từ trên trời rơi xuống này làm cho có chút ngốc.
Mấy người theo cây cầu dây được dựng lên từ trên không trung bước vào, mở cửa điện của cung thất trước mặt. Cảnh tượng chứng kiến lại là Linh Ngọc chất đầy điện, gần như có thể làm lóa mắt người.
Túc Tử Hiết hoàn toàn kinh ngạc: “Tòa thành cung này, sẽ không phải chứa toàn bộ Linh Ngọc chứ?!”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play