Trong tiểu viện, thiếu nữ nằm trên ghế tre, áo choàng rộng che kín hơn nửa thân thể, càng làm nổi bật dáng người mảnh khảnh của nàng.
Cánh cửa bị đẩy mạnh ra, tiếng bước chân dồn dập vang lên, Trần Vân Khởi dừng lại trước mặt nàng: “Ngươi có thể cứu Thanh Dương không?”
Y không biết nàng tên là gì, không biết nàng có lai lịch ra sao, nhưng hiện tại có lẽ chỉ có nàng mới có thể cho Ngô Thanh Dương một đường sinh cơ.
Phía sau Trần Vân Khởi, Ngọc Trác vì có chút không yên tâm nên đi theo.
Khi ánh mắt dừng lại trên người Cơ Dao, nàng ấy không khỏi nhíu mày. Theo nàng ấy thấy, rõ ràng là một thiếu nữ phàm nhân không có bất kỳ dao động linh khí nào đang nằm trên ghế tre, Trần Vân Khởi vì sao lại nói nàng có thể cứu người?
Lời của Trần Vân Khởi không nhận được hồi đáp, dưới ánh hoàng hôn chiều tà, Cơ Dao khép mắt, hàng mi dài mảnh đổ một bóng râm trước mắt, an tĩnh mà tái nhợt.
Mồ hôi làm ướt tóc mái Trần Vân Khởi, y lặng lẽ nhìn Cơ Dao, rồi một lần nữa mở miệng: “Cầu xin ngươi, cứu hắn đi.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play