Trong vương cung Thượng Ngu, không khí trong điện nghẹt thở đến mức gần như khiến người ta không thở nổi, Văn Nhân Kiêu từ trước đến nay hỉ nộ không lộ ra mặt, ngay cả khi mới lên ngôi bị Triệu thị chống đối, hắn ta cũng chưa từng bộc lộ cảm xúc ra ngoài, nhưng hôm nay lại mất bình tĩnh trước mặt đông đảo cung nữ nội thị.
Bàn bị lật đổ, một mảnh hỗn độn, Văn Nhân Kiêu đã xây dựng hình ảnh uy nghiêm từ rất lâu, thấy vậy một đám phó tì lập tức quỳ rạp trên đất, cúi đầu thật sâu, không dám phát ra nửa tiếng động, càng không dám ngước mắt nhìn thần sắc của hắn ta.
Trong điện một mảnh tĩnh mịch, như một sợi dây đàn đã được căng đến cực hạn, chỉ cần dùng thêm một chút lực nữa là sẽ đứt gãy.
Cố tình đúng lúc này, một tiểu nội thị phục vụ ở góc lại vì quá căng thẳng mà vô tình chạm đổ một cây đèn đồng thau bên cạnh, tiếng động vốn không lớn, nhưng trong sự tĩnh mịch gần như chết chóc lại trở nên đột ngột bất thường.
Tiểu nội thị quỳ rạp trên đất dập đầu thỉnh tội, run rẩy như cầy sấy: “Xin, xin quân... quân thượng tha tội...”
Ánh mắt âm u của Văn Nhân Kiêu dừng trên người hắn, sự phẫn nộ trên mặt biến mất, một lần nữa trở thành một vẻ thâm trầm khó hiểu.
Không nói gì, Văn Nhân Kiêu ngồi trở lại chỗ cũ, nhìn Vương Tỉ nổi lơ lửng phía trước, thần sắc dưới chuỗi ngọc trên mũ miện khó lường.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT