Thiên Thu học cung, Khâm Thiên.
Từ trong đỉnh thuốc được vớt lên, sắc mặt Tiêu Ngự tái nhợt không thấy một tia máu, tóc mai ướt đẫm mồ hôi, rất giống một con thủy quỷ.
Tuy hai chân có tật, nhưng Thập Tam lang quân của Tiêu gia từ trước đến nay ôn nhã vô song, cử chỉ hành động có thể nói là mẫu mực cho con cháu thế tộc noi theo, khiến người ta không thể tìm ra nửa phần sai sót, đã có lúc nào chật vật như vậy đâu.
Thấy hắn như thế, Hoàn Thiếu Bạch không những không tiến lên giúp đỡ, ngược lại bình thản ngồi một bên, rất không có lòng đồng tình mà xem náo nhiệt.
"Thập Tam a Thập Tam, cơ hội được xem trò cười của ngươi thật đúng là khó có được." Hắn hài hước mở miệng, quạt xếp mở ra, nhìn thế nào cũng thấy đáng đòn.
Không có sức nói chuyện, Tiêu Ngự cười mà như không cười mà liếc hắn một cái, hai người hầu của Tiêu thị tiến lên, rất nhanh đã thay cho hắn quần áo sạch sẽ, lại dùng ngọc quan vấn tóc, chỉ một lát sau, Tiêu Ngự lại khôi phục phong thái thường ngày.
Tiếng bước chân vang lên, Trần Tứ đẩy Cơ Dao đến gần, thấy nàng, Tiêu Ngự giơ tay hành lễ: “Trần cô nương.”

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play